Cựu Thanh niên xung phong

Chiếc Áo Trắng giữa trận địa

Nghệ An21/08/2026Xã Bạch Ngọc (Đoàn xã Bạch Ngọc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

CHIẾC ÁO TRẮNG GIỮA TRẬN ĐỊA

Năm 1969, chiến tranh bước vào những ngày tháng khốc liệt. Tại một đơn vị quân y đóng quân ở chiến trường miền Trung, có một nữ y tá trẻ tên Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1949, quê xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An.

Hương lớn lên trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha cô từng tham gia kháng chiến chống Pháp, còn mẹ ở quê làm ruộng. Năm 1968, khi vừa tròn mười chín tuổi, Hương tình nguyện nhập ngũ và được phân công làm y tá phục vụ tại chiến trường.

Ngày Hương lên đường, mẹ chỉ đưa cho con gái một chiếc túi vải nhỏ.

“Trong này có ít thuốc cảm, kim chỉ và mấy chiếc khăn. Con giữ lấy.”

Hương ôm mẹ:

“Con đi rồi con sẽ về.”

Mẹ cô quay mặt đi để giấu những giọt nước mắt.

Một năm sau, Hương đã quen với tiếng bom đạn. Chiếc áo trắng của cô nhiều lần dính đầy đất đỏ, máu và khói thuốc súng. Nhưng mỗi khi có thương binh được đưa về, Hương luôn là người chạy đến đầu tiên.

Một đêm cuối tháng 8 năm 1969, đơn vị của Hương đang đóng quân trong một khu rừng thì nhận tin một đại đội bộ binh đang bị bao vây ở phía trước. Nhiều thương binh cần được cấp cứu.

Người chỉ huy quân y nói:

“Đường phía trước rất nguy hiểm. Nhưng nếu không đưa người vào, anh em ngoài đó sẽ không cầm cự được.”

Hương không nói gì.

Cô chỉ lấy túi cứu thương khoác lên vai.

“Cho tôi đi.”

Khoảng một giờ sau, Hương cùng tổ quân y tiến vào trận địa.

Bom pháo liên tục dội xuống.

Đất đá bắn tung tóe.

Một chiến sĩ trẻ chạy đến:

“Có thương binh ở phía trước!”

Hương lập tức lao tới.

Trong một công sự nhỏ, cô nhìn thấy một người lính bị thương nặng. Đó là Trần Văn Phúc, sinh năm 1947, quê ở Hà Tĩnh.

Phúc thều thào:

“Chị... cứu anh em trước.”

Hương lắc đầu:

“Anh là thương binh, chúng tôi sẽ đưa anh ra.”

Phúc nắm lấy tay cô:

“Còn nhiều người khác...”

Hương nhìn về phía trận địa.

Tiếng súng vẫn vang lên.

Cô hiểu rằng phía trước còn rất nhiều người đang chờ được cứu.

Hương nhanh chóng băng bó cho Phúc rồi cùng đồng đội đưa anh về nơi an toàn.

Nhưng khi vừa quay lại trận địa, một quả đạn nổ gần đó.

Một chiến sĩ ngã xuống.

Hương chạy tới.

Không còn thời gian để sợ hãi.

Cô quỳ xuống giữa làn đạn, kiểm tra vết thương, cầm máu rồi gọi đồng đội đưa người bị thương ra phía sau.

Suốt nhiều giờ, Hương và các đồng đội không ngừng cứu chữa thương binh.

Có lúc túi thuốc gần như cạn.

Có lúc chính cô cũng bị mảnh đất đá làm rách cánh tay.

Một đồng đội nói:

“Chị Hương, chị bị thương rồi!”

Hương chỉ đáp:

“Không sao. Còn người đang chờ.”

Gần sáng, trận đánh tạm lắng.

Hương ngồi tựa vào một gốc cây, đôi tay run lên vì mệt.

Cô lấy trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ.

Đó là lá thư cô đã viết cho mẹ từ nhiều tuần trước.

“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Công việc của con tuy vất vả nhưng con thấy mình có ích. Mẹ đừng lo cho con.”

Hương chưa kịp gửi.

Cô gấp lá thư lại, đặt vào túi rồi đứng dậy.

Phía trước vẫn còn những người cần cô.

Nhiều tháng sau, Hương tiếp tục cùng đơn vị đi qua những trận đánh khác.

Cô đã cứu được rất nhiều thương binh.

Có những người sau này trở về quê hương, lập gia đình, có con cháu.

Nhưng cũng có những người mà cô chỉ kịp ghi lại tên tuổi vào cuốn sổ quân y trước khi họ mãi mãi nằm lại chiến trường.

Năm 1975, đất nước thống nhất.

Nguyễn Thị Hương trở về xã Bạch Ngọc.

Mẹ cô lúc ấy đã già.

Ngày con gái bước vào sân, bà đứng nhìn thật lâu rồi mới nhận ra.

“Hương đấy à?”

Hương chạy đến ôm mẹ.

Hai mẹ con không nói được gì.

Chiếc túi cứu thương năm nào vẫn được Hương giữ lại.

Nhiều năm sau, khi đã nghỉ hưu, Hương thường được mời đến nói chuyện với đoàn viên, thanh niên và học sinh trong xã.

Có một lần, một em nhỏ hỏi:

“Cô ơi, ngày trước cô có sợ không?”

Hương mỉm cười:

“Có chứ. Cô cũng sợ bom đạn, sợ mất đồng đội, sợ không được trở về.”

“Thế tại sao cô vẫn đi?”

Hương nhìn các em rồi nhẹ nhàng nói:

“Vì lúc đó ngoài kia có những người đang cần mình.”

Câu trả lời giản dị ấy khiến cả căn phòng im lặng.

Hương không bao giờ nhận mình là người hùng.

Cô chỉ nói rằng mình đã làm công việc mà mình được giao.

Nhưng với những người lính từng được cô cứu sống, hình ảnh người nữ y tá Nguyễn Thị Hương, sinh năm 1949, quê xã Bạch Ngọc, tỉnh Nghệ An, trong chiếc áo trắng giữa trận địa năm nào sẽ mãi là một ký ức không thể nào quên.

Chiến tranh đã lùi xa.

Những cánh rừng năm xưa đã xanh trở lại.

Nhưng câu chuyện về chiếc áo trắng giữa trận địa vẫn được kể lại, để thế hệ hôm nay hiểu rằng trong những năm tháng khốc liệt nhất của lịch sử, đã có biết bao người trẻ rời quê hương, mang theo tuổi xuân của mình để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Và có những người trở về.

Có những người mãi mãi không về.

Nhưng tất cả họ đều góp một phần tuổi trẻ của mình để làm nên một ngày hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn