Chiếc áo trắng nơi trận địa
Trong chiến tranh, tại tuyến đường vận tải Trường Sơn, có một nữ thanh niên tên Mai – y tá của tiểu đoàn – luôn mặc chiếc áo trắng giản dị, tay cầm túi cứu thương, đi giữa khói lửa để chăm sóc thương binh. Một lần, pháo địch đánh trúng hầm tạm, nhiều người bị thương nặng, nhưng Mai không sợ, dìu từng người ra nơi an toàn, lau máu, cầm tay động viên: “Cố lên, đừng bỏ cuộc!” Khi bình yên trở lại, chiếc áo trắng lem máu và bùn đất được đơn vị giữ lại như kỷ vật. Câu chuyện về Mai luôn nhắc nhở đoàn
Trong chiến tranh, tại tuyến đường vận tải Trường Sơn, có một nữ thanh niên tên Mai – y tá của tiểu đoàn – luôn mặc chiếc áo trắng giản dị, tay cầm túi cứu thương, đi giữa khói lửa để chăm sóc thương binh. Một lần, pháo địch đánh trúng hầm tạm, nhiều người bị thương nặng, nhưng Mai không sợ, dìu từng người ra nơi an toàn, lau máu, cầm tay động viên: “Cố lên, đừng bỏ cuộc!” Khi bình yên trở lại, chiếc áo trắng lem máu và bùn đất được đơn vị giữ lại như kỷ vật. Câu chuyện về Mai luôn nhắc nhở đoàn viên hôm nay: Trong thời hoa lửa, có những người trẻ dám đối diện nguy hiểm, đặt sự sống của đồng đội lên trên cả bản thân, và chính tinh thần ấy vẫn soi sáng tuổi trẻ hôm nay.



