Chiếc áo trao lại trước giờ nhắm mắt và sự hóa thân bất tử
Mùa đông năm 1943, do những trận đòn tra tấn tàn bạo liên miên của chúa ngục Côn Đảo và căn bệnh kiết lỵ tàn khốc, sức khỏe của đồng chí Vũ Văn Hiếu suy kiệt hoàn toàn, ông chỉ còn thào thào những hơi thở cuối cùng. Trong phòng giam lạnh ngắt, thấy người đồng chí bên cạnh là Lê Duẩn cũng đang bị thương, xơ xác vì đòn roi và không có áo ấm, Vũ Văn Hiếu đã dùng chút tàn lực cuối cùng để cởi chiếc áo vải thô đang mặc trên người ra. Ông nắm chặt tay đồng chí Lê Duẩn, nghẹn ngào bảo:
"Tôi sắp chết rồi, không cần áo nữa. Anh hãy mặc chiếc áo này vào để giữ lấy sức khỏe mà sống tiếp, chiến đấu cho Đảng, cho nhân dân!"
Nói rồi, ông trút hơi thở cuối cùng ở tuổi 32 rực rỡ dâng hiến. Hành động trao lại chiếc áo trước giờ nhắm mắt của Vũ Văn Hiếu đã trở thành một giai thoại thiêng liêng, một biểu tượng vĩ đại về tình đồng chí và lòng trung thành vô hạn với lý tưởng cách mạng. Ông ngã xuống trong lòng đất lạnh Côn Đảo, nhưng tinh thần "Sống vì Đảng, chết không rời Đảng" của ông đã hóa thành bất tử.



