Chiếc áo vá – của Duyên
Chiếc áo vá – của Duyên
Duyên luôn mặc một chiếc áo đã vá nhiều lần. Ai cũng bảo cô xin áo mới nhưng cô không chịu. Cô nói còn dùng được thì chưa cần đổi. Có lần áo rách thêm, cô lại ngồi vá tiếp. Những mũi chỉ tuy thô nhưng rất chắc. Duyên nói mỗi lần vá là nhớ đến mẹ. Những lúc rảnh, cô thường ngồi vá áo cho cả đội. Không ai nhờ nhưng cô vẫn làm. Chiếc áo vá ấy trở thành hình ảnh quen thuộc. Nó không đẹp nhưng rất ấm áp. Trong chiến tranh, những điều giản dị lại trở nên quý giá.


