Chiếc áo vá giữa mùa đông
Mùa đông năm ấy đến sớm. Gió từ những cánh đồng thổi về lạnh buốt. Buổi sáng, màn sương phủ trắng sân đơn vị. Những người lính trẻ sau giờ tập thường nhanh chóng khoác thêm áo để tránh rét.

Mùa đông năm ấy đến sớm.
Gió từ những cánh đồng thổi về lạnh buốt. Buổi sáng, màn sương phủ trắng sân đơn vị. Những người lính trẻ sau giờ tập thường nhanh chóng khoác thêm áo để tránh rét.
Cu Nâu chỉ có một chiếc áo quân phục đã cũ.
Sau những ngày huấn luyện và hành quân, chiếc áo bắt đầu sờn ở khuỷu tay. Một chỗ khác gần vai cũng bị rách.
Cậu nhìn chiếc áo rồi tự nhủ:
— Vá lại là được.
Tối hôm đó, sau giờ sinh hoạt, Cu Nâu ngồi dưới ánh đèn dầu, cẩn thận xâu kim.
Cậu không khéo may vá.
Mũi kim đầu tiên còn lệch.
Mũi thứ hai lại quá dài.
Người đồng đội ngồi bên cạnh nhìn thấy liền cười:
— Cậu may áo hay khâu cái lưới vậy?
Cu Nâu cũng bật cười.
— Tớ đang học.
Người bạn lấy kim từ tay cậu:
— Đưa đây, để tôi chỉ.
Hai người ngồi sát bên nhau, vừa nói chuyện vừa sửa lại chiếc áo.
Một lúc sau, miếng vá đã được khâu ngay ngắn.
Cu Nâu mặc thử.
Chiếc áo tuy không còn nguyên vẹn như lúc mới nhận, nhưng đã kín gió hơn.
Đêm ấy, gió ngoài sân vẫn thổi mạnh.
Cu Nâu kéo cổ áo lên, cảm nhận hơi ấm giữ lại bên trong.
Cậu chợt nhớ đến cha.
Ngày còn ở quê, mỗi khi áo cũ rách, cha thường ngồi bên bếp, tỉ mỉ vá từng đường kim.
Có lần Cu Nâu hỏi:
— Sao cha không bỏ đi mua áo mới?
Cha cười:
— Nhà mình còn khó khăn. Cái gì dùng được thì phải biết giữ.
Bây giờ, giữa mùa đông nơi đơn vị, câu nói ấy lại hiện lên trong trí nhớ của cậu.
Sáng hôm sau, tiểu đội trưởng Hòa kiểm tra trang phục.
Thấy chiếc áo đã được vá, anh hỏi:
— Tự sửa à?
Cu Nâu đáp:
— Vâng.
Anh gật đầu:
— Tốt. Người lính phải biết giữ gìn quân trang.
Rồi anh nói thêm:
— Nhưng nếu hỏng quá thì phải báo. Đừng vì tiết kiệm mà để ảnh hưởng sức khỏe.
Cu Nâu ghi nhớ lời anh.
Chiếc áo vá tiếp tục theo cậu qua những ngày mùa đông.
Mỗi đường chỉ trên đó như giữ lại một kỷ niệm: có đường chỉ do chính tay cậu khâu, có đường do đồng đội giúp, và có những ký ức về người cha nghèo nơi quê nhà.
Sau này, khi đã trải qua nhiều năm tháng quân ngũ, Cu Nâu vẫn nhớ chiếc áo ấy.
Nó không đẹp.
Cũng chẳng phải vật quý giá.
Nhưng giữa mùa đông lạnh giá, chiếc áo vá đã nhắc cậu rằng người lính có thể sống trong thiếu thốn, nhưng không bao giờ thiếu tình đồng đội, sự chăm chỉ và niềm tin vào ngày mai.



