CHIẾC ÁO VÁ NHIỀU LẦN
Chiếc áo của Phúc đã được vá không biết bao nhiêu mảnh. Mỗi miếng vá là một kỷ niệm, một lần bom đạn sượt qua. Anh không bao giờ bỏ chiếc áo ấy. Anh nói: “Nó còn là tôi còn.” Trong một trận đánh ác liệt, Phúc hy sinh. Khi thu dọn di vật, đồng đội gấp chiếc áo vá cẩn thận, gửi về cho gia đình. Người mẹ nhận áo, sờ từng miếng vá, nước mắt rơi xuống lặng lẽ. Chiếc áo ấy đã cùng Phúc đi trọn một thời hoa lửa.
Chiếc áo của Phúc đã được vá không biết bao nhiêu mảnh. Mỗi miếng vá là một kỷ niệm, một lần bom đạn sượt qua. Anh không bao giờ bỏ chiếc áo ấy. Anh nói: “Nó còn là tôi còn.” Trong một trận đánh ác liệt, Phúc hy sinh. Khi thu dọn di vật, đồng đội gấp chiếc áo vá cẩn thận, gửi về cho gia đình. Người mẹ nhận áo, sờ từng miếng vá, nước mắt rơi xuống lặng lẽ. Chiếc áo ấy đã cùng Phúc đi trọn một thời hoa lửa.


