Chiếc áo vá vai
Chiếc áo vá vai
Đơn vị của Khánh hành quân suốt nhiều tuần trong rừng. Áo ai cũng sờn cũ, riêng áo của Khánh còn bị rách một mảng lớn ở vai.
Một chị dân công hỏa tuyến gặp anh liền bảo:
“Đưa đây tôi vá cho.”
Khánh ngại ngùng:
“Rách chút thôi chị, mặc được mà.”
Nhưng tối đó, bên ánh lửa nhỏ, chị vẫn cặm cụi khâu lại từng đường chỉ. Khánh nhìn đôi bàn tay chai sần của chị mà thấy sống mũi cay cay.
Khi trả áo, chị cười:
“Mai còn đánh giặc, phải mặc cho lành lặn.”
Khánh mặc chiếc áo ấy suốt những năm tháng chiến tranh. Đến ngày hòa bình, anh vẫn giữ nguyên miếng vá cũ dù áo đã bạc màu.
Ông thường nói với con cháu:
“Miếng vá này không chỉ vá áo, mà vá cả lòng người giữa thời bom đạn.”



