“Chiếc áo vá vai”
Mùa đông năm 1952, tại chiến khu Việt Bắc, đơn vị bộ đội của anh Lâm thiếu thốn đủ bề. Áo quần rách vá chằng vá đụp, bữa đói bữa no. Một hôm hành quân qua bản nhỏ, một bà mẹ người Tày thấy chiếc áo anh rách toạc ở vai liền gọi lại: — “Con để mẹ vá cho.” Anh Lâm ngại ngùng: — “Thôi mẹ giữ kim chỉ mà dùng.” Bà cụ cười: — “Các con giữ nước cho dân, mẹ vá cái áo có đáng gì.” Đêm ấy bên bếp lửa, bà cặm cụi vá từng đường kim dưới ánh đèn dầu leo lét. Sáng hôm sau, trước lúc lên đường, bà dúi thêm
Mùa đông năm 1952, tại chiến khu Việt Bắc, đơn vị bộ đội của anh Lâm thiếu thốn đủ bề. Áo quần rách vá chằng vá đụp, bữa đói bữa no.
Một hôm hành quân qua bản nhỏ, một bà mẹ người Tày thấy chiếc áo anh rách toạc ở vai liền gọi lại:
— “Con để mẹ vá cho.”
Anh Lâm ngại ngùng:
— “Thôi mẹ giữ kim chỉ mà dùng.”
Bà cụ cười:
— “Các con giữ nước cho dân, mẹ vá cái áo có đáng gì.”
Đêm ấy bên bếp lửa, bà cặm cụi vá từng đường kim dưới ánh đèn dầu leo lét.
Sáng hôm sau, trước lúc lên đường, bà dúi thêm vào tay anh một nắm cơm nếp nóng:
— “Ra trận phải sống mà trở về.”
Nhiều năm sau, anh Lâm vẫn giữ chiếc áo cũ ấy như một kỷ vật của tình quân dân trong kháng chiến.


