Chiếc áo vá vai của người con gái hậu cần
Ở một trạm giao liên, tôi từng gặp một chị thanh niên xung phong. Chị luôn mặc một chiếc áo nâu đã cũ, vai áo được vá nhiều lần, đường chỉ không đều nhưng chắc chắn.
Có người hỏi sao không xin áo mới, chị chỉ cười:
“Còn mặc được là còn tốt rồi, áo mới để dành cho việc khác cần hơn.”
Chiếc áo ấy theo chị đi qua nhiều chặng đường chuyển hàng, vượt suối, băng rừng. Có lần áo bị rách thêm, chị lại tự vá, không nhờ ai.
Sau một đợt công tác dài, chị chuyển đơn vị. Trước khi đi, chị để lại chiếc áo cho một cô em cùng trạm:
“Giữ lấy nhé, khi nào nhớ thì mặc thử.”
Chiếc áo được truyền tay qua nhiều người, mỗi người lại thêm một đường vá mới. Nó không còn là một chiếc áo đơn thuần nữa, mà trở thành biểu tượng của sự bền bỉ và sẻ chia.



