Chiếc áo xanh trên đường Trường Sơn
Cô Lưu Thị Minh, một thanh niên xung phong, từng mang chiếc áo màu xanh lá suốt ba năm ròng. Áo sờn vai, vá hàng chục chỗ, nhưng là kỷ vật duy nhất cô giữ được.
Minh nói: “Tôi từng giặt áo trong suối, lấy đá đè lên cho khỏi trôi. Áo đó cứu tôi hai lần – một lần bị mảnh bom, nó rách thay da.”
Khi về quê, cô gấp chiếc áo bỏ tủ. Mỗi năm, cô mang ra phơi nắng, vuốt từng vết sờn như vuốt ký ức.
Giờ áo ấy đã ố màu, được con cháu bọc khung kính, treo trong nhà. Ai đến cũng thấy, ai cũng lặng



