Cựu chiến binh

Chiếc ba cũ và câu chuyện của ông

Hải Phòng23/08/2026Lê Thị Thanh Trúc (Đoàn trường Đại học Phạm Văn Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc ba cũ và câu chuyện của ông

            CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chiếc ba lô cũ và câu chuyện của ông

Có những câu chuyện không được ghi lại trong sách vở, cũng chẳng xuất hiện trên những trang báo. Chúng nằm im trong một chiếc hộp gỗ cũ, trong tấm ảnh đã ngả màu thời gian, hay đơn giản chỉ là một câu nói của ông bà được kể đi kể lại vào những buổi tối bình yên. Với tôi, câu chuyện về những năm tháng chiến tranh bắt đầu từ một chiếc ba lô cũ của ông.

Tôi đã nhìn thấy chiếc ba lô ấy từ khi còn nhỏ. Nó được đặt trên nóc tủ, bên cạnh vài món đồ cũ mà tôi chẳng mấy khi để ý. Chiếc ba lô màu xanh đã bạc màu, vài đường chỉ bung ra, trên mặt vải có những vết sờn và những mảng màu không còn rõ nữa. Tôi từng nghĩ đó chỉ là một món đồ cũ mà ông giữ lại vì tiếc.

Cho đến một buổi chiều hè, khi dọn lại căn nhà, tôi lấy chiếc ba lô xuống và hỏi ông:

“Ông ơi, cái ba lô này ông dùng từ bao giờ vậy?”

Ông ngồi bên hiên nhà, im lặng một lúc rồi đưa tay nhận lấy chiếc ba lô. Những ngón tay đã chai sần của ông chậm rãi vuốt lên từng đường may.

“Ngày trước ông mang nó đi chiến trường.”

Tôi sững lại.

Đó là lần đầu tiên tôi biết chiếc ba lô đã ở bên ông trong những năm tháng chiến tranh.

Ông không kể ngay. Ông chỉ mở chiếc ba lô, lấy ra một chiếc khăn tay nhỏ đã ố màu và một tấm ảnh đen trắng. Trong ảnh là một nhóm thanh niên còn rất trẻ, người nào cũng gầy, khuôn mặt rám nắng nhưng ánh mắt sáng và nụ cười rất tươi.

Ông chỉ vào một người đứng ở hàng sau.

“Đây là đồng đội của ông.”

Tôi hỏi:

“Ông ấy bây giờ ở đâu hả ông?”

Ông nhìn ra khoảng sân trước nhà. Một khoảng im lặng kéo dài.

“Không còn nữa.”

Chỉ ba chữ ấy thôi nhưng khiến tôi không biết phải hỏi tiếp điều gì.

Lần đầu tiên, chiến tranh đối với tôi không còn là những dòng chữ trong sách giáo khoa. Chiến tranh bỗng trở thành một con người cụ thể, một khuôn mặt trong tấm ảnh cũ, một người đã từng cùng ông tôi đi qua những năm tháng tuổi trẻ nhưng không thể trở về.

Ông kể rằng ngày ấy, ông và những người đồng đội đều còn rất trẻ. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người mới lập gia đình, có người còn chưa kịp nói lời yêu với cô gái mình thương. Họ lên đường với hành trang không nhiều, chỉ có vài bộ quần áo, một ít lương khô, chiếc ba lô và niềm tin rằng rồi sẽ có ngày đất nước hòa bình.

Có lẽ chúng tôi không còn phải cầm súng ra chiến trường. Nhưng chúng tôi vẫn có một “mặt trận” của riêng mình: học tập, lao động, sáng tạo, sống có trách nhiệm và biết yêu thương cộng đồng. Giữ gìn hòa bình cũng là biết trân trọng lịch sử. Yêu nước không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao; đôi khi chỉ là học tập nghiêm túc, sống tử tế, biết ơn những người đi trước và cố gắng làm cho quê hương mình tốt đẹp hơn mỗi ngày.

Trước khi tôi ra về, ông lại cất chiếc khăn tay và tấm ảnh vào ba lô. Tôi nhìn ông và hỏi:

“Ông có muốn cháu giữ chiếc ba lô này không?”

Ông mỉm cười:

“Sau này ông già rồi, cháu giữ.”

Tôi bật cười, nhưng trong lòng bỗng thấy nghèn nghẹn.

Tôi biết, chiếc ba lô ấy rồi sẽ có ngày được trao lại cho tôi. Nhưng thứ tôi muốn nhận không chỉ là một món đồ.

Tôi muốn nhận lấy câu chuyện của ông.

Nhận lấy ký ức về một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh.

Nhận lấy trách nhiệm kể lại cho những người chưa từng biết chiến tranh rằng hòa bình hôm nay quý giá đến nhường nào.

Có thể một ngày nào đó, chiếc ba lô sẽ cũ thêm, những đường chỉ sẽ mục đi, tấm ảnh sẽ nhạt màu và chiếc khăn tay sẽ chẳng còn giữ được hình dáng ban đầu. Nhưng tôi tin câu chuyện của ông sẽ không mất đi.

Bởi ký ức chỉ thực sự biến mất khi không còn ai muốn lắng nghe và kể lại.

Và tôi muốn mình là một người kể lại.

Tôi muốn kể rằng đã từng có một thế hệ tuổi đôi mươi mang ba lô lên đường, mang theo những ước mơ còn dang dở nhưng trong tim là tình yêu lớn dành cho quê hương, đất nước.

Tôi muốn kể rằng đã có những người lính không trở về, nhưng tuổi trẻ và những ước mơ của họ đã góp phần làm nên mùa xuân của đất nước hôm nay.

Tôi muốn kể để những người trẻ như tôi hiểu rằng: chúng ta đang đứng trên một nền hòa bình được xây nên từ biết bao hy sinh.

Chiếc ba lô cũ của ông vẫn nằm trên nóc tủ, lặng lẽ như bao năm qua.

Nhưng với tôi, nó không còn im lặng nữa.

Nó đang kể một câu chuyện.

Một câu chuyện của thời hoa lửa.

Một câu chuyện về tuổi trẻ, về hy sinh, về tình yêu quê hương và về những con người đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.

Và tôi hiểu rằng, trách nhiệm của thế hệ hôm nay không phải chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn phải sống sao cho những hy sinh ấy không trở nên vô nghĩa.

Chiếc ba lô cũ và câu chuyện của ông – Phần tiếp theo

Tôi cứ nghĩ câu chuyện về chiếc ba lô của ông đến đó là kết thúc.

Nhưng vài tháng sau, vào một buổi chiều cuối năm, tôi lại có dịp trở về nhà. Ông đang ngồi trước hiên, bên cạnh là chiếc ba lô cũ. Lần này, ông không cất nó trên nóc tủ nữa mà đặt ngay bên cạnh mình.

Thấy tôi, ông gọi:

“Lại đây, ông cho cháu xem cái này.”

Tôi bước đến. Ông chậm rãi lấy từ trong ba lô ra một vật nhỏ được bọc trong mảnh vải đã bạc màu.

Đó là một chiếc lược bằng nhôm.

Tôi cầm lên, ngắm nghía một lúc rồi hỏi:

“Cái này của ông ngày trước ạ?”

Ông lắc đầu.

“Không. Của chú Minh.”

Tôi bất giác im lặng.

Đây là lần đầu tiên ông kể cho tôi nghe thêm về người đồng đội trong tấm ảnh.

Ông nói, chiếc lược ấy Minh luôn giữ bên mình. Nó chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một chiếc lược nhôm nhỏ, vài chiếc răng đã bị cong. Nhưng Minh quý nó lắm. Anh thường dùng nó để chải tóc rồi cười:

“Đến lúc hòa bình, tao sẽ về đưa cái này cho mẹ. Bà cứ bảo tóc tao lúc nào cũng rối.”

Ông kể rằng Minh có một người mẹ già ở quê. Mỗi lần nhận được thư nhà, anh đều đọc đi đọc lại nhiều lần. Có lần anh nhận được thư mẹ báo rằng cây cau trước sân đã ra buồng quả đầu tiên.

Minh vui lắm.

Anh nói với ông:

“Sau này về, tao sẽ trèo lên hái cho mẹ.”

Nhưng anh đã không kịp làm điều đó.

Tôi nhìn chiếc lược nằm trong lòng bàn tay ông.

Một vật nhỏ bé đến mức nếu đặt giữa rất nhiều món đồ khác, có lẽ chẳng ai chú ý. Nhưng đối với ông, nó là một phần ký ức không thể thay thế.

“Vậy tại sao chiếc lược lại ở chỗ ông?”

Ông nhìn tôi.

“Ngày hôm ấy, sau trận đánh, ông tìm thấy nó trong ba lô của Minh.”

Ông dừng lại.

“Ông giữ lại. Định khi nào có dịp sẽ tìm người nhà để trao trả.”

“Rồi ông có tìm được không?”

Ông lắc đầu.

“Có tìm. Nhưng những năm sau đó mọi thứ thay đổi nhiều quá. Địa chỉ cũ không còn. Người biết tin cũng ít dần.”

Ông đặt chiếc lược lên bàn.

“Thế là nó ở với ông đến bây giờ.”

Tôi không biết phải nói gì.

Tôi chợt nghĩ về người mẹ của Minh. Có lẽ bà đã từng đứng trước cổng nhà rất nhiều lần, chờ một bóng người quen thuộc trở về. Có lẽ bà đã từng tự hỏi con mình đang ở đâu, có khỏe không, có đói không, có lạnh không.

Và có lẽ bà đã chờ đến tận cuối đời.

Tôi nhìn ông rồi hỏi:

Nó nhẹ đến mức gần như không cảm nhận được.

Nhưng tôi biết, trong chiếc lược nhỏ bé ấy có cả một câu chuyện rất nặng.

Câu chuyện về một người lính đã không trở về.

Về một người đồng đội vẫn được nhớ đến sau hơn nửa thế kỷ.

Về một người ông đã mang theo ký ức ấy suốt cả cuộc đời.

Và về một thế hệ trẻ hôm nay đang học cách lắng nghe quá khứ để hiểu hơn giá trị của hiện tại.

Tôi tự nhủ, rồi một ngày nào đó, khi kể lại câu chuyện này cho những người khác, tôi sẽ nói với họ rằng:

Có những người đã đi qua tuổi trẻ bằng tiếng bom đạn.

Có những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Có những người trở về nhưng mang theo một khoảng trống không bao giờ lấp đầy.

Và cũng có những người, như ông tôi, đã lặng lẽ giữ lại những kỷ vật nhỏ bé để kể cho thế hệ sau biết rằng hòa bình hôm nay đã được đánh đổi bằng biết bao yêu thương và hy sinh.

Chiếc ba lô ấy vẫn còn ở nhà.

Chiếc lược ấy vẫn nằm trong tay tôi.

Nhưng câu chuyện của họ sẽ không dừng lại ở đó.

Bởi khi một người trẻ còn nhớ, một câu chuyện vẫn còn sống.

Khi một thế hệ biết kể lại, một ký ức vẫn còn được tiếp nối.

Và khi chúng ta biết trân trọng hòa bình, những hy sinh của ngày hôm qua sẽ mãi có ý nghĩa trong ngày hôm nay.

Kể lại một câu chuyện – Gìn giữ một ký ức – Tiếp nối một thế hệ.

Đó không chỉ là lời kết của câu chuyện về chiếc ba lô cũ.

Đó còn là lời nhắc nhở dành cho tôi và những người trẻ hôm nay: hãy sống một tuổi trẻ thật đẹp, để khi nhìn về những người đã đi trước, chúng ta có thể tự hào rằng mình đã không để những ký ức của họ bị lãng quên.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn