Khác

Chiếc ba lô

Tuyên Quang12/08/2026Xã Xuân Vân (Đoàn xã Xuân Vân)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những ngày chiến trường miền Nam khốc liệt, một chiến sĩ trẻ nhận nhiệm vụ đưa thư và thuốc men vượt qua một quãng đường rừng đầy bom đạn.

Trước khi đi, người mẹ ở hậu phương chỉ kịp gửi cho anh một chiếc khăn tay nhỏ và dặn:
“Con nhớ giữ gìn sức khỏe, khi nào đất nước hòa bình thì về với mẹ.”

Đêm hôm ấy, trên đường hành quân, máy bay địch liên tục quần thảo. Anh cùng đồng đội phải nằm sát xuống đất, chờ từng đợt bom qua. Trong chiếc ba lô đã sờn, ngoài thuốc men và những lá thư, anh vẫn cẩn thận giữ chiếc khăn tay của mẹ.

Một trận bom bất ngờ đánh trúng con đường. Người chiến sĩ bị thương ở chân nhưng vẫn cố ôm chặt ba lô, tiếp tục bò về phía đơn vị.

Đến sáng, anh trao được số thuốc và những lá thư đến nơi an toàn. Người đồng đội hỏi:

– “Bị thương thế này, sao cậu vẫn cố đi?”

Anh chỉ mỉm cười:

– “Trong ba lô này có thuốc cho thương binh, có thư của đồng đội gửi về hậu phương. Còn có cả lời mẹ dặn… Tôi không thể bỏ lại.”

Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, người ta tìm thấy trong di vật của anh chiếc khăn tay đã bạc màu. Anh đã không trở về.

Trên chiếc khăn vẫn còn nguyên một dòng chữ mẹ anh thêu bằng chỉ đỏ:

“Mong con trở về trong ngày đất nước bình yên.”

Có những người lính đã không kịp nhìn thấy ngày hòa bình. Nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần làm nên ngày đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn