Bài viết

Chiếc ba lô bỏ lại

Phú Thọ24/01/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày ấy, tôi và anh bạn thân cùng đơn vị hành quân qua một con dốc đá. Anh đi trước, tôi theo sau. Ba lô anh nặng hơn tôi vì anh mang thêm đạn.
Đến giữa dốc thì bom nổ. Khi khói tan, tôi chỉ thấy chiếc ba lô của anh nằm lăn bên đường. Anh không còn nữa.
Tôi đứng chết lặng. Không khóc nổi. Tôi nhặt ba lô lên, đeo vào vai. Nó nặng trĩu, nặng hơn lúc trước rất nhiều.
Trong ba lô có cuốn sổ nhỏ. Tôi không mở ra ngay. Tôi sợ đọc rồi không đủ can đảm bước tiếp. Nhưng tôi vẫn phải đi, vì đội hình không dừng lại chờ ai.
Sau này, khi hòa bình, tôi mới mở cuốn sổ ấy. Chỉ có vài dòng: “Nếu tôi không về, mong ai đó tiếp tục đi giúp tôi.”
Chiếc ba lô giờ vẫn còn trong nhà tôi. Sờ vào là thấy nặng. Không phải nặng vì đồ đạc, mà vì nó mang theo một lời nhờ vả chưa bao giờ hết hạn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn