Chiếc ba lô chưa kịp trở về
Chiếc ba lô chưa kịp trở về
Trong căn nhà nhỏ ở vùng quê Nghệ An, có một chiếc ba lô cũ đã ngả màu theo thời gian. Đó là kỷ vật duy nhất của người liệt sĩ gửi lại cho gia đình trước ngày lên đường nhập ngũ.
Ngày ấy, anh mới ngoài hai mươi tuổi. Gác lại giấc mơ học hành, gác lại lời hẹn với người con gái mình thương, anh khoác ba lô lên đường với một niềm tin giản dị: "Nếu mình không đi, ai sẽ giữ bình yên cho quê hương?"
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng anh mãi mãi không trở về. Chiếc ba lô được đồng đội gửi lại cùng vài dòng thư ngắn ngủi.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi lần mở chiếc ba lô ấy, người thân vẫn thấy như anh vừa mới rời nhà hôm qua. Những cuốn sổ nhỏ, chiếc khăn tay bạc màu và lá thư chưa kịp gửi trở thành minh chứng cho một tuổi trẻ đã hiến dâng trọn vẹn cho Tổ quốc.
Thời gian có thể làm phai màu vải cũ, nhưng không thể làm phai nhạt lòng biết ơn đối với những người đã ngã xuống. Mỗi mùa tháng Bảy, chiếc ba lô ấy lại nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình được đánh đổi bằng cả tuổi xuân và máu của biết bao người con đất Việt.



