Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

CHIẾC BA LÔ CÒN THƠM MÙI SÁCH

Nghệ An05/07/2026Lữ Mai Khôi (xã Yên Na)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC BA LÔ CÒN THƠM MÙI SÁCH

Có những chiếc ba lô chứa đầy sách vở để cùng các em đến trường mỗi ngày. Nhưng cũng có những chiếc ba lô đã theo những chàng trai trẻ đi qua những năm tháng gian khó của đất nước. Dù mang theo điều gì, trong đó vẫn luôn chất chứa những ước mơ đẹp về một ngày mai bình yên.

Câu chuyện hôm nay kể về một chiếc ba lô đặc biệt – chiếc ba lô còn thơm mùi sách của một chàng trai vừa rời ghế nhà trường.

Đó là những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Ở một ngôi làng nhỏ, có một chàng trai tên Nam. Nam vừa học xong thì cũng là lúc quê hương cần những người thanh niên góp sức bảo vệ Tổ quốc. Cậu rất yêu việc học. Mỗi buổi chiều, sau khi giúp bố mẹ làm việc, Nam lại ngồi dưới gốc cây đa đầu làng đọc sách. Cậu từng mơ ước sau này sẽ trở thành một thầy giáo để dạy chữ cho trẻ em trong làng.

Trong góc học tập của Nam có một chiếc ba lô màu nâu đã theo cậu suốt những năm đến trường. Chiếc ba lô không mới, nhưng luôn được giữ gìn cẩn thận. Bên trong là những quyển sách đã được bọc giấy ngay ngắn, một chiếc bút máy, vài cuốn vở còn viết dở và tấm ảnh chụp cùng thầy cô, bạn bè trong ngày tổng kết năm học.

Ngày nhận nhiệm vụ lên đường, Nam lặng lẽ mở chiếc ba lô. Cậu vuốt nhẹ lên từng cuốn sách như muốn ghi nhớ những ngày tháng học trò hồn nhiên. Mùi giấy mới vẫn còn phảng phất. Mùi hương ấy gợi cho Nam nhớ tiếng trống trường vang lên mỗi sáng, nhớ tiếng đọc bài của các bạn, nhớ lời giảng ân cần của thầy cô và những ước mơ còn dang dở.

Mẹ nhìn con trai chuẩn bị hành trang mà đôi mắt đỏ hoe. Bà nhẹ nhàng gấp cho Nam một bộ quần áo, chiếc khăn tay và ít bánh quê. Người cha đặt tay lên vai con rồi chậm rãi nói:"Con hãy luôn sống tử tế, yêu thương đồng đội và giữ vững niềm tin. Quê hương sẽ luôn chờ con trở về."

Nam mỉm cười, ôm lấy cha mẹ thật lâu. Cậu khoác chiếc ba lô lên vai. Chiếc ba lô ngày nào từng cùng cậu đến lớp, hôm nay lại cùng cậu bước vào một hành trình mới. Dù hoàn cảnh đã khác, Nam vẫn mang theo những cuốn sách nhỏ. Cậu nói với mẹ:"Dù ở đâu, con cũng sẽ học. Khi đất nước hòa bình, con sẽ trở về thực hiện ước mơ làm thầy giáo."

Những ngày xa quê, mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, Nam lại lấy sách ra đọc. Buổi tối, dưới ánh đèn dầu hoặc ánh trăng, cậu cùng đồng đội đọc cho nhau nghe những câu chuyện về quê hương, về mái trường và về tương lai. Những trang sách như tiếp thêm niềm tin để mọi người cùng cố gắng vượt qua khó khăn.

Có lần, một người đồng đội nhỏ tuổi hỏi Nam:

"Điều cậu nhớ nhất là gì? "Nam mỉm cười rồi trả lời:"Mình nhớ tiếng trống trường. Mình mong một ngày tất cả trẻ em đều được học tập trong hòa bình, không còn phải lo lắng vì chiến tranh."

Câu trả lời giản dị ấy khiến ai cũng lặng im. Họ hiểu rằng điều mình đang cố gắng gìn giữ chính là những mái trường yên bình, những con đường đầy tiếng cười và những ước mơ của bao thế hệ trẻ em.

Chiến tranh rồi cũng đi qua. Đất nước dần bước vào những ngày tháng hòa bình. Trên khắp các làng quê, tiếng trống trường lại vang lên rộn rã. Những em nhỏ tung tăng cắp sách đến lớp. Những cánh đồng lại xanh màu lúa mới. Tiếng chim hót hòa cùng tiếng cười của trẻ thơ dưới bầu trời trong xanh.

Chiếc ba lô năm xưa giờ đã cũ. Màu vải đã bạc theo năm tháng, quai đeo cũng sờn đi, nhưng bên trong vẫn còn lưu giữ vài quyển sách đã ngả màu và tấm ảnh của một thời học sinh. Đối với gia đình, đó không chỉ là một kỷ vật, mà còn là biểu tượng của lòng ham học, của tình yêu quê hương và niềm tin vào tương lai.

Mỗi lần nhìn chiếc ba lô ấy, các em nhỏ trong làng lại được nghe ông bà kể về một chàng trai từng mang theo ước mơ đến trường, rồi mang theo chính ước mơ ấy để góp phần gìn giữ hòa bình cho đất nước.

Ngày nay, chúng ta được học tập trong những lớp học khang trang, được vui chơi cùng bạn bè và theo đuổi những ước mơ của mình. Cuộc sống bình yên ấy là thành quả của biết bao người đã sống với tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.

Vì thế, mỗi giờ học chăm chỉ, mỗi việc tốt các em làm, mỗi lần biết yêu thương gia đình, kính trọng thầy cô và giúp đỡ bạn bè đều là cách đẹp nhất để gìn giữ món quà quý giá mang tên hòa bình. Và biết đâu, trong chiếc ba lô của mỗi học sinh hôm nay cũng đang cất giữ những ước mơ sẽ góp phần xây dựng đất nước ngày càng tươi đẹp hơn.

Thực hiện: Lữ Mai Khôi, học sinh lớp 5D1, trường PTDTBT Tiểu học Yên Na, tỉnh Nghệ An

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC BA LÔ CÒN THƠM MÙI SÁCH | Câu chuyện thời hoa lửa