Khác

🎒 CHIẾC BA LÔ CŨ

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

🎒 CHIẾC BA LÔ CŨ

Ngày đất nước còn chiến tranh, một chàng trai trẻ tên Sơn rời quê lên đường khi tuổi đời vừa tròn đôi mươi. Trước lúc đi, cha anh chỉ đặt tay lên vai con và nói: “Con đi rồi nhớ trở về, nhà mình còn chờ.” Sơn gật đầu, khoác chiếc ba lô cũ lên vai và bước đi giữa tiếng gọi của mẹ. Những năm tháng chiến trường trôi qua trong bom đạn, Sơn cùng đồng đội đi qua biết bao cánh rừng, con suối và những cung đường đầy hiểm nguy. Chiếc ba lô theo anh từ ngày đầu nhập ngũ, đựng vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và tấm ảnh gia đình đã sờn góc. Mỗi khi nhớ nhà, Sơn lại lấy tấm ảnh ra nhìn rồi tự nhủ: “Mình phải sống để trở về.” Nhưng trong một trận đánh, nhiều người đồng đội của anh đã nằm lại. Sơn may mắn trở về sau ngày đất nước hòa bình, nhưng mái tóc đã bạc đi và trên người mang nhiều vết thương. Ngày bước xuống chuyến xe cuối cùng về làng, anh nhìn thấy cha mẹ đã đứng tuổi chờ trước cổng. Người mẹ chạy ra ôm con, còn người cha chỉ lặng lẽ đặt tay lên chiếc ba lô của anh. Ông không hỏi con đã trải qua những gì, bởi ông hiểu rằng có những câu chuyện chiến tranh không cần kể bằng lời. Sơn mở ba lô, lấy ra tấm ảnh gia đình đã cũ và đặt vào tay mẹ. “Con giữ nó suốt những năm qua.” Mẹ anh ôm tấm ảnh vào lòng, nước mắt lặng lẽ rơi. Nhiều năm sau, chiếc ba lô ấy vẫn được Sơn giữ trong căn nhà nhỏ. Nó đã cũ, bạc màu và sờn rách, nhưng với anh, đó là thứ nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ. Mỗi lần nhìn nó, anh lại nhớ những người đồng đội đã không trở về, nhớ những người mẹ vẫn chờ con, những người vợ chờ chồng và những lời hẹn mãi mãi dang dở. Chiếc ba lô đã trở về, nhưng rất nhiều người lính đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường. Hòa bình hôm nay vì thế không chỉ là món quà của thời gian, mà là thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu của một thế hệ. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn