Anh hùng Lực lượng vũ trang

CHIẾC BA LÔ CŨ

Bắc Ninh25/11/2025Nguyễn Thị Diệu Liên (Chi đoàn trường TH&THCS Nhân Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong góc nhỏ của phòng trưng bày truyền thống, có một chiếc ba lô đã sờn mép, màu xanh bạc phếch theo năm tháng. Nhiều người chỉ lướt qua, nhưng có cậu học sinh tên Tuấn đứng lại thật lâu.

Khi cậu đang ngắm chiếc ba lô, một bác cán bộ già bước tới nói:
“Cháu biết chiếc ba lô này của ai không?
Của Đại tướng Phạm Văn Trà đấy.”

Tuấn ngạc nhiên:
“Đại tướng mà dùng chiếc ba lô cũ vậy ạ?”

Bác cán bộ cười:
“Cháu nghe bác kể nhé…”

Ngày ấy, trong chiến trường miền Nam đầy bom đạn, người lính trẻ Phạm Văn Trà luôn mang theo chiếc ba lô này. Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và lá thư mẹ gửi. Dù hành quân hàng trăm cây số, dù mưa rừng hay nắng cháy, chiếc ba lô luôn đung đưa trên vai anh, như một người bạn trung thành.

Có hôm đơn vị hành quân suốt đêm, trời tối như mực. Một đồng đội trẻ mệt quá ngồi thụp xuống, nói nhỏ:
“Anh Trà… em không bước nổi nữa.”
Phạm Văn Trà đặt chiếc ba lô xuống, đỡ lấy ba lô của đồng đội rồi nói:
“Đi cùng nhau thì không ai được bỏ lại. Em đi sau anh, cứ bước từng bước một.”

Họ đi như thế cho đến sáng. Từ hôm ấy, người lính trẻ ấy luôn bảo:
“Có anh Trà, chúng tôi không bao giờ thấy sợ.”

Khi chiến tranh kết thúc, Phạm Văn Trà trở về Bắc, lúc ấy đã là một cán bộ chỉ huy trẻ. Đồng đội khuyên ông đổi ba lô mới cho đỡ cũ kỹ, nhưng ông chỉ lắc đầu:

“Ba lô còn dùng tốt. Và nó nhắc tôi nhớ mình đã bắt đầu từ đâu.”

Nhiều năm sau, khi trở thành Đại tướng, ông vẫn giản dị như thuở xưa: đi dép cao su, mang ba lô vải, tự tay sửa từng chiếc khóa gãy. Chiếc ba lô được gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng—không phải vì giá trị vật chất, mà vì nó chứa cả một thời tuổi trẻ, tình đồng đội, và ý chí không lùi bước trước hiểm nguy.

Nghe kể đến đây, cậu bé Tuấn nhìn chiếc ba lô thật lâu rồi khẽ nói:
“Cháu hiểu rồi… Không phải ba lô cũ, mà là tấm lòng lớn.”
Bác cán bộ gật đầu:
“Đúng thế. Và người có tấm lòng lớn thì làm việc gì cũng vì đất nước trước tiên.”

Chiếc ba lô nằm im trong tủ kính nhưng câu chuyện về nó vẫn tiếp tục theo bước chân những thế hệ trẻ—như một lời nhắc nhở:
Vinh quang không đến từ những điều hào nhoáng, mà từ sự kiên trì và giản dị như chính con người Đại tướng Phạm Văn Trà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn