Chiếc ba lô cũ của liệt sĩ Lê Khắc Xuân. (1)
Chiếc ba lô cũ của liệt sĩ Lê Khắc Xuân.
Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến, hôm nay tôi xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện khác về một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh. Câu chuyện này nói về một chiếc ba lô cũ – một kỷ vật nhỏ nhưng chứa đựng tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của một người lính. Năm ấy, trong một đơn vị bộ đội có một người lính trẻ tên là Lê Khắc Xuân. Anh là người hiền lành, ít nói nhưng luôn sẵn sàng giúp đỡ đồng đội. Trong những chuyến hành quân dài qua rừng núi, ai mệt anh cũng sẵn sàng mang giúp ba lô hoặc chia bớt đồ để mọi người cùng vượt qua khó khăn. Chiếc ba lô của Xuân lúc nào cũng đầy vì ngoài đồ của mình, anh còn mang thêm đồ giúp đồng đội. Có lần một người lính trong đơn vị bị ốm, không thể mang nhiều đồ khi hành quân, Xuân đã lặng lẽ lấy bớt phần đồ của người đó cho vào ba lô của mình. Khi đồng đội hỏi sao ba lô của anh nặng vậy, Xuân chỉ cười và nói: “Mang nặng một chút nhưng cả đơn vị đi cùng nhau thì sẽ dễ hơn.” Trong ba lô của Xuân ngoài quần áo và lương khô còn có một vài thứ rất giản dị: một chiếc khăn tay mẹ gửi từ quê, một bức ảnh gia đình đã hơi cũ và một cuốn sổ nhỏ để ghi lại những ngày hành quân. Những kỷ vật ấy luôn được anh giữ rất cẩn thận. Một ngày nọ, đơn vị của Xuân bước vào một trận chiến ác liệt. Trong lúc chiến đấu bảo vệ vị trí của đơn vị và hỗ trợ đồng đội rút lui an toàn, Lê Khắc Xuân đã anh dũng hy sinh. Sau trận chiến, khi đồng đội quay lại tìm kiếm và thu dọn lại những kỷ vật của anh, họ thấy chiếc ba lô cũ của Xuân vẫn còn đó. Bên trong vẫn là những đồ vật quen thuộc: chiếc khăn tay, bức ảnh gia đình và cuốn sổ nhỏ. Đồng đội của anh mở cuốn sổ ra và đọc những dòng chữ anh viết về những ngày hành quân, về tình đồng đội và về nỗi nhớ quê hương. Tất cả đều rất giản dị nhưng khiến ai đọc cũng xúc động. Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, những người đồng đội cũ đã mang chiếc ba lô ấy về trao lại cho gia đình của Xuân. Khi nhận lại chiếc ba lô của con trai, mẹ anh ôm chặt nó vào lòng như đang ôm chính đứa con của mình. Bà nói rằng dù con trai không trở về, nhưng những kỷ vật ấy giúp bà cảm thấy như con vẫn còn đâu đó trong ký ức của mọi người. Các bạn đoàn viên thân mến, câu chuyện về chiếc ba lô cũ của người lính trẻ Lê Khắc Xuân nhắc chúng ta rằng những người lính năm ấy không chỉ chiến đấu dũng cảm mà còn sống rất nghĩa tình với đồng đội. Chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã góp phần đem lại hòa bình cho đất nước hôm nay. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng ta cần trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, đoàn kết và cố gắng cống hiến để xứng đáng với những người đã dành trọn tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc.


