CHIẾC BA LÔ CỦA CHA
Trong căn gác nhỏ của gia đình tôi có một chiếc ba lô đã cũ. Màu vải bạc đi theo năm tháng, những đường chỉ nhiều chỗ đã sờn, nhưng cha tôi vẫn giữ nó rất cẩn thận.
Tôi từng hỏi:
“Ba ơi, chiếc ba lô này có gì đặc biệt mà ba giữ lâu thế?”
Cha nhìn chiếc ba lô, im lặng một lúc rồi nói:
“Đây là chiếc ba lô theo ba trong những năm chiến tranh.”
Cha tôi nhập ngũ khi còn rất trẻ.
Ngày ấy, hành trang của người lính chẳng có gì nhiều. Một bộ quân phục, vài vật dụng cá nhân, một ít lương khô và chiếc ba lô trên vai.
Nhưng chiếc ba lô ấy đã đi cùng cha qua rất nhiều cung đường.
Cha kể rằng có những ngày hành quân dưới trời mưa, ba lô ướt sũng. Có những đêm phải ngủ giữa rừng, chiếc ba lô trở thành chiếc gối tạm.
Có lần, trong một trận đánh, chiếc ba lô bị một mảnh bom làm rách.
Cha vẫn giữ lại.
Không phải vì nó còn sử dụng được.
Mà vì trong chiếc ba lô ấy có những kỷ niệm của tuổi trẻ.
Cha kể về những người đồng đội từng cùng mình hành quân.
Có người quê miền Bắc.
Có người quê miền Trung.
Có người ở tận miền Nam.
Họ gặp nhau giữa chiến tranh, trở thành anh em và cùng chia sẻ những ngày tháng gian khổ.
Một số người đã trở về.
Nhưng cũng có người mãi mãi nằm lại.
Mỗi lần nhắc đến đồng đội, giọng cha chậm lại.
Tôi nhận ra rằng chiếc ba lô cũ không chỉ chứa những vật dụng của một người lính.
Nó chứa cả một phần tuổi trẻ.
Nó chứa những con đường đã đi qua, những người đã gặp và những người không thể trở về.
Ngày hôm nay, chiếc ba lô nằm yên trong căn gác.
Nhưng mỗi lần nhìn nó, tôi lại hình dung ra một chàng trai trẻ năm nào đang bước đi trên con đường hành quân.
Tôi hiểu rằng tuổi trẻ của cha và thế hệ cha anh đã không trôi qua vô nghĩa.
Họ đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.
Còn tôi – một đoàn viên thanh niên của thời bình – phải biết dùng tuổi trẻ của mình để xây dựng quê hương.
Chiếc ba lô của cha nhắc tôi rằng mỗi thế hệ đều có một “mặt trận” riêng.
Thế hệ trước chiến đấu để giành độc lập.
Thế hệ chúng tôi phải học tập, sáng tạo và cống hiến để giữ gìn và phát triển đất nước.



