CHIẾC BA LÔ CỦA NGƯỜI LIÊN LẠC
Có những người chiến đấu không thường xuyên xuất hiện trên chiến trường.
Họ đi trên những con đường nhỏ.
Đi trong đêm.
Đi qua những cánh đồng.
Đi giữa những vùng địch kiểm soát.
Nhưng nếu không có họ, mệnh lệnh không thể đến nơi, cán bộ không thể gặp nhau và lực lượng không thể phối hợp.
Những người liên lạc như Lưu Thành Ngọc từng làm công việc ấy từ khi phong trào cách mạng còn sơ khai.
Năm 1940, ông bắt đầu hoạt động với vai trò liên lạc cho Hội Ái Hữu xã Mỹ Quới.
Công việc tưởng như nhỏ bé ấy lại đòi hỏi lòng trung thành và sự gan dạ rất lớn.
Một lá thư có thể mang theo sinh mạng của cả một cơ sở.
Một chuyến đi có thể trở thành chuyến đi cuối cùng.
Lưu Thành Ngọc từ người liên lạc dần trưởng thành thành cán bộ cách mạng.
Nhưng ở bất kỳ vị trí nào, dấu ấn của những năm tháng làm liên lạc vẫn còn đó: sự cẩn trọng, bền bỉ và khả năng giữ bí mật.
Đến cuối đời, ông vẫn hy sinh trong một chuyến đi công tác.
Chiếc ba lô của người liên lạc năm nào có thể đã không còn.
Nhưng con đường ông từng đi vẫn còn.



