Bài viết

Chiếc ba lô của người lính

Câu chuyện kể về một kỷ niệm thời chiến qua lời kể của bác Phạm Đức Hạnh. Trong những ngày tháng chiến tranh đầy gian khổ, chiếc ba lô nhỏ luôn theo người lính trên mọi chặng đường, chứa đựng không chỉ những vật dụng cần thiết mà còn cả tình cảm gia đình và niềm hy vọng về ngày trở về.

Lâm Đồng26/08/2026Đoàn xã Nam Dong (Nam Dong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhìn thấy những chiếc ba lô cũ, bác Phạm Đức Hạnh lại nhớ về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Bác kể rằng ngày ấy, người lính phải hành quân qua nhiều vùng đất khác nhau. Một chiếc ba lô đơn sơ nhưng chứa gần như tất cả những gì họ cần cho cuộc sống nơi chiến trường.

Chiếc ba lô của bác Hạnh không lớn. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo, một chiếc bi đông, ít lương khô và một cuốn sổ nhỏ. Đặc biệt, bác luôn cẩn thận giữ một tấm ảnh gia đình trong ngăn nhỏ bên trong ba lô.

Mỗi khi có thời gian nghỉ, bác lại lấy tấm ảnh ra xem. Trong ảnh là những người thân đang mỉm cười. Nhìn tấm ảnh, bác nhớ đến mái nhà, con đường làng và những bữa cơm gia đình.

Một lần, đơn vị đang hành quân thì bất ngờ gặp một trận mưa lớn. Đường rừng trở nên trơn trượt, mọi người phải cố gắng bước từng bước. Trong lúc di chuyển, một người đồng đội bị ngã xuống một con dốc nhỏ. Chiếc ba lô của anh bị mắc vào cành cây.

Bác Hạnh lập tức quay lại giúp. Bác kéo người đồng đội lên trước, sau đó mới nhặt chiếc ba lô. Cả hai đều ướt sũng nhưng vẫn động viên nhau tiếp tục đi.

Đến tối, đơn vị dừng chân. Mọi người nhóm một bếp lửa nhỏ để sưởi ấm. Bác Hạnh mở ba lô lấy một ít lương khô chia cho người đồng đội vừa bị ngã. Anh cảm động nói:

— Nếu không có anh, chắc tôi không đi nổi đến đây.Bác Hạnh chỉ cười:

— Anh em với nhau thì phải giúp nhau thôi.

Những ngày sau đó, chiếc ba lô vẫn cùng bác đi qua nhiều chặng đường. Có lúc nó nặng trĩu vì đồ đạc, có lúc lại nhẹ đi vì lương thực đã hết. Nhưng tấm ảnh gia đình vẫn luôn được bác giữ cẩn thận.

Bác kể rằng mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hoặc nhớ nhà, bác lại nhìn tấm ảnh để tự nhắc mình phải cố gắng. Bác tin rằng rồi sẽ có ngày chiến tranh kết thúc và mình sẽ được trở về.

Sau ngày hòa bình, bác Phạm Đức Hạnh trở về quê hương. Chiếc ba lô cũ đã không còn được sử dụng, nhưng bác vẫn giữ lại như một kỷ vật. Tấm ảnh gia đình trong đó cũng được bác bảo quản cẩn thận.

Nhiều năm sau, khi kể lại câu chuyện, bác nói rằng chiếc ba lô tuy nhỏ bé nhưng đã cùng bác trải qua những năm tháng khó khăn nhất. Nó nhắc bác nhớ về đồng đội, về gia đình và về những người đã hy sinh để đất nước có được hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn