Chiếc ba lô đầu tiên
Chiếc ba lô đầu tiên
Chiếc ba lô đầu tiên
Ông Thông vẫn còn nhớ rất rõ chiếc ba lô được phát trong những ngày đầu nhập ngũ.
Nó không mới tinh như những chiếc ba lô bây giờ. Màu vải đã ngả bạc, có chỗ còn vá lại cẩn thận. Người lính đi trước xuất ngũ thì để lại cho người lính đi sau.
Ngày nhận quân tư trang, ông đeo thử lên vai rồi cười. Chẳng ai nghĩ chiếc ba lô ấy sau này sẽ cùng mình đi qua những tháng năm ác liệt nhất ở Vị Xuyên.
Lúc huấn luyện, ba lô được nhồi đầy cát để đủ trọng lượng.
Ban đầu ông cứ nghĩ, mang nặng như vậy để làm gì.
Đến khi ra mặt trận, ông mới hiểu.
Chiếc ba lô lúc ấy không còn là cát nữa.
Bên trong là quần áo, lương khô, đạn dược, tăng võng và những vật dụng cần thiết để người lính tồn tại giữa chiến trường.
Có lúc đặt ba lô xuống thấy nhẹ cả người.
Nhưng chỉ vài phút sau lại phải khoác lên vai tiếp tục hành quân.
Ông bảo, chiếc ba lô nặng thật.
Nhưng điều nặng hơn là trách nhiệm của một người lính.
Có lần, một đồng đội bị thương, không còn đủ sức mang đồ. Anh em lại chia nhau mỗi người mang giúp một ít.
Không ai tính xem mình đang mang bao nhiêu cân.
Bởi lúc ấy, điều quan trọng nhất là không để đồng đội tụt lại phía sau.
Chiếc ba lô năm ấy giờ đã không còn.
Nhưng mỗi khi nhìn thấy chiếc ba lô của các cháu học sinh đến trường, ông lại mỉm cười.
Ông bảo, các cháu hôm nay mang trên vai là sách vở.
Còn thế hệ của ông ngày ấy mang trên vai là trách nhiệm bảo vệ biên cương Tổ quốc


