Chiếc ba lô không bao giờ được mở
Ngày trở về, ông mang theo một chiếc ba lô cũ.
Chiếc ba lô ấy đã theo ông qua những năm tháng khốc liệt nhất ở Thành cổ Quảng Trị. Vải đã bạc màu, nhiều chỗ vá chằng vá đụp. Nhưng điều đặc biệt là suốt hơn 50 năm, ông chưa một lần mở chiếc ngăn nhỏ phía trong.
Có lần, người cháu hỏi:
– Ông ơi, trong đó có gì vậy?
Ông im lặng rất lâu rồi nói:
– Có những thứ chỉ nên để lại cho người đã nằm xuống.
Trong chiếc ngăn ấy là một chiếc khăn tay, vài lá thư chưa kịp gửi và một tấm ảnh nhỏ của ba người lính trẻ.
Hai người trong ảnh đã mãi mãi nằm lại Thành cổ.
Người còn sống mang theo họ suốt cả cuộc đời.
Mỗi lần có dịp trở lại Quảng Trị, ông lại đứng thật lâu trước dòng Thạch Hãn.
Ông bảo:
“Ngày ấy, chúng tôi không nghĩ mình sẽ trở về. Chúng tôi chỉ nghĩ làm sao giữ được trận địa, làm sao để đồng đội không phải chiến đấu một mình.”
Nói rồi ông lặng im.
Có những người lính trở về từ chiến tranh.
Nhưng trong trái tim họ, một phần tuổi trẻ mãi mãi ở lại Thành cổ.



