Chiếc ba lô không bao giờ rời vai
Ở tuổi ngoài 80, mái tóc đã bạc trắng, đôi bàn tay run run nhưng mỗi lần nhắc đến những năm tháng chiến tranh, ánh mắt bác lại sáng lên.
Bác kể rằng những năm chống Mỹ, khi vừa tròn 18 tuổi, bác tình nguyện viết đơn nhập ngũ. Hành trang của người lính khi ấy chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo, chiếc bi đông nước và lá thư mẹ gói cẩn thận trong túi áo.
Ngày lên đường, mẹ chỉ dặn một câu:
"Đi thì phải giữ lấy danh dự của người con quê hương Tuyên Quang."
Suốt những năm hành quân qua nhiều chiến trường, chiếc ba lô ấy luôn ở trên vai. Có lần đơn vị bị bom đánh giữa đường Trường Sơn, nhiều tư trang bị cháy hết nhưng chiếc ba lô vẫn còn nguyên.
Bác bảo:
"Trong đó không có gì quý, chỉ có lá thư của mẹ. Mỗi lần nhớ nhà, tôi lại mang ra đọc."
Chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương với những vết thương trên cơ thể nhưng điều khiến bác tự hào nhất là đã hoàn thành lời hứa ngày lên đường.
Đến nay, chiếc ba lô cũ vẫn được gia đình gìn giữ như một kỷ vật của một thời tuổi trẻ.


