Chiếc ba lô không còn nguyên vẹn-NDC
Tôi là Đặng Văn Bình. Năm 1970, tôi 19 tuổi, làm chiến sĩ thông tin liên lạc ở mặt trận Quảng Trị. Công việc của tôi là giữ cho đường dây liên lạc thông suốt giữa các đơn vị trong điều kiện chiến tranh ác liệt.
Tôi là Đặng Văn Bình. Năm 1970, tôi 19 tuổi, làm chiến sĩ thông tin liên lạc ở mặt trận Quảng Trị. Công việc của tôi là giữ cho đường dây liên lạc thông suốt giữa các đơn vị trong điều kiện chiến tranh ác liệt.
Đường dây điện thoại dã chiến của chúng tôi thường xuyên bị bom phá. Có khi vừa nối xong buổi sáng, buổi chiều đã lại đứt. Vì vậy, chúng tôi phải bám rừng, bám đường, đi sửa dây bất kể ngày đêm.
Tôi nhớ có một lần, trong lúc đang trèo lên cây để nối lại dây liên lạc, một trận pháo kích bất ngờ nổ gần đó. Mảnh đạn làm tôi ngã xuống, chiếc ba lô bị rách toạc. Bên trong chỉ có vài cuộn dây nhỏ, một mảnh lương khô và tấm ảnh gia đình đã nhòe màu.
Khi đồng đội kéo tôi vào hầm trú ẩn, tôi vẫn ôm chặt cuộn dây liên lạc. Lúc ấy, chỉ có một suy nghĩ trong đầu: “Dây còn nối được là đơn vị còn chiến đấu được.”
Sau trận đó, tôi nằm điều trị ở trạm quân y một thời gian ngắn rồi lại trở lại đơn vị. Chiếc ba lô cũ không còn nguyên vẹn, nhưng tôi vẫn dùng tiếp, vì nó đã theo tôi qua những ngày gian khổ nhất.
Hòa bình lập lại, tôi trở về quê. Mỗi lần nhìn thấy những đường dây điện thoại hiện đại ngày nay, tôi lại nhớ về những sợi dây mỏng manh năm xưa – thứ đã nối chúng tôi lại với nhau giữa mưa bom bão đạn.
“Thời hoa lửa” của tôi là những sợi dây tưởng chừng mong manh, nhưng lại giữ cả một mặt trận không bị tách rời.


