CHIẾC BA LÔ KHÔNG KỊP MỞ
Ba lô của Tuấn lúc nào cũng buộc chặt sau lưng, dù hành quân hay chiến đấu. Đồng đội trêu, anh chỉ cười: “Để dành, mai hòa bình mở cũng chưa muộn.” Trong ba lô ấy là cuốn sổ tay, vài tấm ảnh gia đình và đôi tất mẹ gửi. Trong một trận càn ác liệt, Tuấn nhận phần đi chốt chặn. Anh hy sinh khi ba lô vẫn chưa kịp mở. Sau trận đánh, đồng đội giữ lại ba lô như giữ một phần tuổi trẻ của anh. Chiếc ba lô không kịp mở ấy nhắc nhớ rằng: có những ước mơ đã gửi lại chiến trường, để đất nước có ngày bình yên
Ba lô của Tuấn lúc nào cũng buộc chặt sau lưng, dù hành quân hay chiến đấu. Đồng đội trêu, anh chỉ cười: “Để dành, mai hòa bình mở cũng chưa muộn.” Trong ba lô ấy là cuốn sổ tay, vài tấm ảnh gia đình và đôi tất mẹ gửi.
Trong một trận càn ác liệt, Tuấn nhận phần đi chốt chặn. Anh hy sinh khi ba lô vẫn chưa kịp mở. Sau trận đánh, đồng đội giữ lại ba lô như giữ một phần tuổi trẻ của anh.
Chiếc ba lô không kịp mở ấy nhắc nhớ rằng: có những ước mơ đã gửi lại chiến trường, để đất nước có ngày bình yên mở ra tương lai mới.


