Cựu chiến binh

Chiếc ba lô nặng nhất

Lào Cai09/05/2026Vũ Tiến Hà3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong đơn vị tôi có anh Quang – người khỏe nhất tiểu đội. Mỗi lần hành quân, anh luôn xung phong mang thêm đồ cho người khác. Khi thì thùng đạn, khi thì nồi niêu, có hôm còn đeo hai ba lô cùng lúc.

Chúng tôi trêu:
“Anh tính thi gánh tạ à?”

Anh chỉ cười:
“Anh quen rồi.”

Thật ra, không ai biết vì sao anh luôn nhận phần nặng nhất.

Một buổi tối nghỉ chân, khi mọi người đã ngủ gần hết, tôi thấy anh ngồi mở ba lô, lấy ra một túi vải nhỏ. Anh mở rất chậm, rất cẩn thận, như sợ làm hỏng thứ gì đó mong manh.

Trong túi là một xấp thư cũ.

Anh thấy tôi nhìn, bèn nói khẽ:
“Thư của em trai.”

Hóa ra em trai anh đã nhập ngũ trước anh một năm. Hai anh em hẹn nhau sau chiến tranh sẽ cùng về mở một xưởng mộc nhỏ ở quê.

Nhưng rồi thư ngừng đến.

Một ngày, anh nhận được tin em trai hy sinh.

Từ đó, anh giữ tất cả thư cũ trong ba lô. Và luôn là người mang nặng nhất.

“Ngày trước nó hay nói em khỏe hơn anh,” anh cười, nhưng mắt nhìn xuống đất. “Giờ anh mang giúp phần của nó.”

Tôi không biết nói gì.

Vài tuần sau, đơn vị phải hành quân đường dài qua rừng núi liên tục nhiều ngày. Mọi người mệt rã rời. Có người gần như kiệt sức.

Anh Quang vẫn đi đầu, vai đeo chiếc ba lô nặng trĩu.

Khi dừng nghỉ, anh tháo ba lô xuống, xoa vai rồi cười:
“Vẫn chịu được.”

Nhiều năm sau, tôi mới hiểu: chiếc ba lô nặng nhất không phải vì đạn dược hay lương thực.

Mà vì bên trong có những lá thư của một người không còn trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn