Bài viết

CHIẾC BA LÔ NGÀY TRỞ VỀ

Năm 1963, chàng trai Phạm Bá Tính, sinh năm 1940, quê xã Tây Đô, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy, bác còn rất trẻ, mang theo trong chiếc ba lô đơn sơ không chỉ là quân trang mà còn có nỗi nhớ gia đình và hình ảnh quê hương.

Thanh Hóa04/09/2026Xã Tây Đô (Xã Tây Đô)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC BA LÔ NGÀY TRỞ VỀ

Năm 1963, chàng trai Phạm Bá Tính, sinh năm 1940, quê xã Tây Đô, rời quê hương lên đường nhập ngũ. Khi ấy, bác còn rất trẻ, mang theo trong chiếc ba lô đơn sơ không chỉ là quân trang mà còn có nỗi nhớ gia đình và hình ảnh quê hương.

Những năm tháng trong quân ngũ là quãng thời gian đầy gian khổ. Xa nhà, xa người thân, cuộc sống thiếu thốn và những nhiệm vụ nối tiếp nhau khiến người lính phải có một ý chí thật vững vàng. Có những đêm nằm giữa nơi xa, bác nhớ đến mái nhà, nhớ con đường làng và những bữa cơm gia đình. Nhưng rồi bác lại tự nhủ: “Mình phải cố gắng, phía sau còn có quê hương đang chờ.”

Trong hành trang của người lính, chiếc ba lô luôn theo bác qua những chặng đường dài. Nó đựng quân trang, vật dụng cá nhân và những kỷ niệm nhỏ bé từ quê nhà. Chiếc ba lô ấy không có giá trị lớn về vật chất, nhưng lại gắn bó với bác suốt những năm tháng tuổi trẻ.

Năm 1972, sau 9 năm trong quân ngũ, bác trở về quê hương. Ngày trở về, chiếc ba lô đã cũ, sờn đi theo năm tháng. Nhưng bên trong nó vẫn là những ký ức của một thời tuổi trẻ: những ngày hành quân, những người đồng đội, những đêm nhớ nhà và những tháng ngày gian khổ.

Có lẽ khoảnh khắc bước qua con đường làng để trở về nhà là khoảnh khắc xúc động nhất. Sau bao năm xa cách, quê hương vẫn hiện ra thân thuộc. Người lính năm nào nay đã trở về, nhưng mang theo một phần ký ức không thể nào quên.

Nhìn lại chặng đường ấy, 9 năm không chỉ là một con số. Đó là 9 năm tuổi trẻ, 9 năm xa gia đình, 9 năm sống trong màu áo lính và 9 năm mang trong mình niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Nhiều năm đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Chiếc ba lô năm xưa có thể đã cũ, nhưng những kỷ niệm mà nó mang theo vẫn còn nguyên giá trị.

Bác Phạm Bá Tính là một người con bình dị của xã Tây Đô, đã dành những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất để phục vụ Tổ quốc. Câu chuyện của bác nhắc thế hệ hôm nay hãy biết trân trọng cuộc sống hòa bình, bởi phía sau sự bình yên ấy là những năm tháng mà biết bao người đã gửi lại tuổi xuân của mình.

Chiếc ba lô có thể nhẹ đi theo năm tháng, nhưng ký ức của người lính thì nặng mãi trong lòng – bởi trong đó có quê hương, có đồng đội và có cả một thời tuổi trẻ không bao giờ trở lại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC BA LÔ NGÀY TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa