CHIẾC BA LÔ PHỦ BỤI ĐỎ
CHIẾC BA LÔ PHỦ BỤI ĐỎ
Con đường hành quân xuyên rừng mùa khô lúc nào cũng phủ một màu đất đỏ. Mỗi đoàn quân đi qua, bụi lại bay mù mịt bám kín tóc tai, quần áo và cả những chiếc ba lô sờn cũ trên vai người lính.
Anh Duy có một chiếc ba lô đã bạc màu theo năm tháng.
Chiếc ba lô ấy không chỉ đựng quần áo hay lương thực mà còn có rất nhiều thứ nhỏ bé anh luôn giữ gìn cẩn thận: vài tấm ảnh gia đình, một cuốn sổ tay cũ và chiếc khăn mẹ gửi trước ngày lên đường.
Mỗi lần nghỉ chân, anh đều lấy khăn phủi lớp bụi đỏ bám trên ba lô rồi cười:
“Phải giữ cho sạch để mai này còn mang về.”
Đồng đội thường trêu anh quá kỹ tính giữa chiến trường.
Nhưng ai cũng hiểu người lính nào cũng có một góc nhỏ để nhớ về quê nhà.
Một đêm cuối mùa khô, đơn vị hành quân qua khu vực trọng điểm thì bất ngờ gặp phục kích.
Tiếng súng nổ dữ dội giữa màn bụi đất mù mịt.
Một chiến sĩ trẻ bị thương nằm lại bên mép đường.
Anh Duy lập tức bỏ ba lô xuống lao tới kéo đồng đội vào hầm đất.
Người lính ấy được cứu sống.
Còn chiếc ba lô phủ bụi đỏ nằm lại bên con đường năm ấy.
Nhiều năm sau, người đồng đội được anh cứu vẫn giữ chiếc khăn cũ tìm thấy trong ba lô anh như giữ lại ký ức về một người lính trẻ thời hoa lửa.


