Bài viết

Chiếc ba lô rách trên đường mòn

Trên một con đường mòn thuộc vùng Đông Lương, vẫn còn chiếc ba lô rách được treo trên cành cây, như một minh chứng lặng lẽ cho tuổi trẻ rực lửa của những ngày chiến tranh. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên tới, bác Bảy – cựu thanh niên xung phong – chỉ vào chiếc ba lô và kể: “Chiếc ba lô này từng thuộc về một cậu thanh niên mới 16 tuổi, mang theo gạo, thuốc men và đồ tiếp tế cho bộ đội. Nó rách vì bị va đập, bị bụi đất bám đầy, nhưng cậu không bao giờ bỏ lại. Mỗi bước đi, cậu đều nhắc mình rằng: từn

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên một con đường mòn thuộc vùng Đông Lương, vẫn còn chiếc ba lô rách được treo trên cành cây, như một minh chứng lặng lẽ cho tuổi trẻ rực lửa của những ngày chiến tranh. Hôm Đoàn phường dẫn đoàn viên tới, bác Bảy – cựu thanh niên xung phong – chỉ vào chiếc ba lô và kể: “Chiếc ba lô này từng thuộc về một cậu thanh niên mới 16 tuổi, mang theo gạo, thuốc men và đồ tiếp tế cho bộ đội. Nó rách vì bị va đập, bị bụi đất bám đầy, nhưng cậu không bao giờ bỏ lại. Mỗi bước đi, cậu đều nhắc mình rằng: từng hạt gạo, từng viên thuốc đều quý giá, và mình phải đưa đến đúng tay đồng đội.” Bác kể, có một lần cậu cùng nhóm vượt qua đường mòn dốc đứng, bom rơi gần, ba lô rách hỏng gần hết. Cậu vẫn ôm chặt, bước đi, động viên đồng đội: “Chúng ta không được bỏ lại gì, kể cả chiếc ba lô này.” Nhờ sự gan góc ấy, cả nhóm vượt qua được đoạn đường nguy hiểm, kịp đưa lương thực cho bộ đội. Sau này, cậu hy sinh trong một trận đánh khác, nhưng chiếc ba lô vẫn còn treo trên cây, như giữ lại tinh thần quả cảm và lòng trung thành của tuổi trẻ. Các đoàn viên đứng lặng, tưởng tượng từng bước chân, từng nhịp tim và ánh mắt kiên cường của thế hệ trước. Một bạn trẻ thì thầm: “Chiếc ba lô rách mà sức mạnh lớn quá… như chính tuổi trẻ ngày xưa vậy.” Bác Bảy mỉm cười, tay chạm vào quai ba lô: “Đúng vậy, các cháu. Hãy giữ trong tim hình ảnh này, nhắc nhở mình rằng bình yên hôm nay là nhờ những bàn tay, trái tim và bước chân đã dám vượt qua hiểm nguy, để gìn giữ quê hương.” Khi đoàn rời con đường mòn, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ chiếc ba lô cũ, như thắp sáng cả một thời tuổi trẻ rực lửa – nơi mà hy sinh, lòng dũng cảm và tinh thần quả cảm đã vun đắp cho cuộc sống bình yên hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn