Cựu chiến binh

Chiếc ba lô rách và lời hứa năm xưa

Phú Thọ20/11/2025Nguyễn Công Sự (Trường THCS Trung Kiên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện: “Chiếc ba lô rách và lời hứa năm xưa”

Tôi là Nguyễn Văn Thành, cựu chiến binh Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, từng chiến đấu suốt 10 năm trên chiến trường Tây Nguyên, từ năm 1966 đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng năm 1975.

Bây giờ, mái tóc tôi đã bạc, đôi chân có lúc run khi bước, nhưng mỗi khi nhắm mắt lại, tiếng bom rơi, đạn nổ, tiếng đồng đội gọi nhau giữa rừng sâu vẫn vang lên rõ mồn một như mới hôm qua.

Tôi nhớ nhất mùa khô năm 1972, ở mặt trận Kon Tum. Khi đó, đơn vị chúng tôi được lệnh giữ bằng được cao điểm 601 - một ngọn đồi chiến lược khống chế cả vùng. Suốt nhiều ngày liền, bom Mỹ trút xuống như mưa. Đất đá tung lên, cây rừng cháy trụi. Chúng tôi chỉ còn những hầm hào cũ nát, vài túi gạo sấy và những bình tông nước đục.

Trong đơn vị tôi, có thằng Tâm, quê tận Nam Định, mới mười chín tuổi, trẻ nhất trung đội. Nó luôn cười, dù giữa bom đạn. Trước trận đánh, nó đưa tôi xem tấm ảnh mẹ nó gửi, gói trong một túi ni-lông nhỏ:

“Anh Thành ơi, em mà không về được, anh giữ giúp mẹ em bức ảnh này nhé, để mẹ biết em vẫn còn có người nhớ đến.”

Tôi cốc nhẹ lên đầu nó:

“Nói linh tinh, đánh xong trận này, tao còn hẹn mày về cưới vợ cơ mà!”

Nhưng rồi trận đánh ấy ác liệt khủng khiếp. Cả trung đội hơn hai chục người, chỉ còn tám anh em trụ lại được. Tâm - thằng em nhỏ của tôi - bị mảnh pháo găm trúng ngực khi đang bò lên tiếp đạn cho tổ súng máy. Nó ngã ngay bên hầm tôi. Trong tay nó vẫn nắm chặt chiếc ba lô rách, bên trong là tấm ảnh của mẹ.

Tôi ôm nó giữa làn bom, không kịp khóc. Đến đêm, khi khói lửa tạm ngớt, tôi mới đào cho nó một nấm mộ nhỏ sau lưng đồi, đặt tấm ảnh lên ngực nó rồi thì thầm:

“Tâm ơi, tao hứa sẽ về gặp mẹ mày, kể lại tất cả.”

Ba năm sau, khi miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi tìm về làng của Tâm. Ngôi nhà nghèo nằm bên triền sông. Mẹ nó đã già lắm rồi, mắt mờ vì khóc con. Tôi trao lại chiếc ba lô rách và tấm ảnh, kể cho bà nghe chuyện thằng Tâm đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng ra sao.

Bà ôm chiếc ba lô vào ngực, run run nói:

“Con ơi, mẹ biết con không về, nhưng mẹ tự hào vì con đã sống như một người lính chân chính…”

Bây giờ, mỗi lần nhìn những đứa học trò nhỏ vui cười dưới lá cờ đỏ sao vàng, tôi lại nhớ đến Tâm và bao đồng đội đã nằm lại. Tôi chỉ muốn nói với thế hệ trẻ rằng:

Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu, nước mắt và tuổi xuân của biết bao người. Hãy sống xứng đáng với những gì cha anh đã hi sinh - sống có lý tưởng, có trách nhiệm và biết yêu thương Tổ quốc này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn