Chiếc Ba Lô Trên Đỉnh Núi
Câu chuyện kể lại ký ức của một người lính vận tải gùi hàng qua những dãy núi hiểm trở trong thời chiến. Qua lời kể của Bùi Văn Khánh, hình ảnh những con người âm thầm vượt núi, mang theo lương thực và đạn dược cho tiền tuyến hiện lên đầy gian khổ nhưng cũng rất kiên cường.
Bùi Văn Khánh sinh ra ở một vùng núi nghèo. Khi chiến tranh lan rộng, anh tình nguyện tham gia đội vận tải của đơn vị, chuyên gùi hàng tiếp tế qua những con đường mòn trên núi. Chiếc ba lô của Khánh lúc nào cũng nặng. Bên trong có gạo, thuốc men, đôi khi cả đạn dược. Mỗi chuyến đi có khi kéo dài vài ngày, phải băng qua nhiều dốc cao và những cánh rừng rậm rạp. Con đường mòn nhỏ đến mức chỉ đủ một người đi. Hai bên là vực sâu hoặc rừng già tối om. Khánh nhớ nhất một buổi chiều khi cả đội vừa lên đến một đỉnh núi cao. Mặt trời đang dần lặn phía xa, nhuộm đỏ cả bầu trời. Ai cũng mệt sau một ngày leo dốc. Họ đặt ba lô xuống nghỉ một lúc. Mồ hôi thấm ướt áo, nhưng gió trên đỉnh núi thổi mát lạnh. Một người trong đội cười nói:
“Mai này hòa bình, chắc chẳng ai tin tụi mình từng gùi cả núi hàng như thế này.” Mọi người cùng cười theo. Sau đó họ lại đứng dậy, khoác ba lô lên vai. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng không ai chùn bước. Nhiều năm sau, khi nhắc lại những ngày ấy, Bùi Văn Khánh nói rằng chiếc ba lô nặng nhất không phải vì gạo hay đạn. Nó nặng vì trách nhiệm và niềm tin rằng những gì họ mang trên lưng sẽ giúp đồng đội ở phía trước tiếp tục chiến đấu. Và chính những bước chân lặng lẽ trên núi ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh của cả một thời hoa lửa.


