Khác

CHIẾC BA LÔ VÀ LỜI HẸN ƯỚC DƯỚI CHÂN NÚI THẮM

CHIẾC BA LÔ VÀ LỜI HẸN ƯỚC DƯỚI CHÂN NÚI THẮM

Phú Thọ24/02/2026Tạ Thúy Ngân (xã Yên Thủy)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHIẾC BA LÔ VÀ LỜI HẸN ƯỚC DƯỚI CHÂN NÚI THẮM ​

Trong chuyến hành trình "Về nguồn" nhân dịp kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam, tôi có dịp được trò chuyện cùng bác Nguyễn Minh Trung – người quản trang có ánh mắt sáng và giọng nói hào sảng tại nghĩa trang liệt sĩ huyện Thanh Ba. Bác Trung vốn là chiến sĩ của Quân đoàn 2 năm xưa, sau khi rời tay súng, bác chọn gắn bó với mảnh đất này để chăm lo cho giấc ngủ của những người anh em không kịp thấy ngày khải hoàn. ​Dẫn tôi đi giữa những hàng bia mộ nghi ngút khói hương, bác Trung bỗng dừng lại trước một gian trưng bày kỷ vật nhỏ ở góc nghĩa trang. Bác chỉ tay vào một chiếc ba lô con cóc đã bạc màu, vải bạt sờn cũ nhưng được xếp đặt ngay ngắn, trang trọng. Bác trầm ngâm: “Cháu biết không, chiếc ba lô này là của một người lính trẻ quê ở Hạ Hòa, hy sinh khi tuổi đời mới tròn mười chín. Trong đó, vẫn còn một báu vật mà suốt mấy mươi năm qua, mỗi lần chạm vào bác đều thấy nhói lòng.” ​Báu vật mà bác Trung nhắc tới là xấp thư tay dày cộp, nét mực đã nhòe đi vì hơi ẩm của rừng già, nhưng dòng chữ vẫn hiện lên đầy khát vọng. Người lính ấy tên là Thành. Anh lên đường nhập ngũ khi mùa cọ đang ra trái. Ngày đi, anh chẳng có gì quý giá ngoài chiếc ba lô cũ được cha truyền lại từ thời kháng chiến chống Pháp. ​Bác Trung kể, trong những đêm dừng chân hành quân qua dãy núi Thắm, bên bếp lửa hoàng cầm cháy bập bùng, Thành thường lôi giấy bút ra viết. Anh viết cho mẹ về nỗi nhớ bát canh rau sắn chua nấu cá, viết cho người em gái về lời hứa sẽ mang về một chiếc kẹp tóc thật đẹp từ miền Nam. Nhưng có một lá thư anh viết dở, chưa kịp dán kín phong bì thì một trận oanh kích bất ngờ đã cướp đi sinh mạng của anh. ​“Lá thư ấy Thành viết cho người con gái ở làng bên, người đã tiễn anh ở bến phà Đoan Hùng năm ấy.” – Giọng bác Trung nghẹn lại. “Anh viết: 'Hòa bình rồi, anh sẽ đưa em đi xem hội Đền Hùng, mình sẽ cùng nhau leo lên đỉnh Nghĩa Lĩnh, thắp nhang cho Tổ tiên...' Lời hẹn ước ấy mãi mãi dừng lại ở trang giấy trắng dở dang. Anh ngã xuống khi đôi chân chỉ còn cách biên giới một quãng đường ngắn, tay vẫn ôm chặt chiếc ba lô như muốn bảo vệ những tâm tình gửi về hậu phương.”

​Khi bác Trung cùng đồng đội tìm thấy Thành, họ đã lặng người khi đọc những dòng chữ ấy. Sau này, chính bác Trung là người đã lặn lội về tận vùng quê Hạ Hòa để tìm gặp gia đình và trao lại kỷ vật. Người mẹ già khi ấy đã yếu lắm, bà chỉ có thể dùng đôi bàn tay khô héo sờ mó khắp mặt chiếc ba lô, rồi ôm lấy nó vào lòng như ôm chính đứa con trai bé bỏng của mình. Bà bảo: “Nó về rồi, mùi mồ hôi của nó vẫn còn đây...” ​Chiến tranh đã lùi xa, những đồi cọ, rừng chè của Phú Thọ đã xanh lại màu thanh bình. Nhưng với bác Trung, mỗi lần nhìn thấy chiếc ba lô hay những lá thư cũ, bác lại thấy như những người lính trẻ ấy vẫn còn đâu đây, vẫn đang thì thầm về những ước mơ giản dị của một thời trai trẻ. ​Trên đường trở về, đi qua những con đường tấp nập của thành phố Việt Trì, tôi cứ suy nghĩ mãi về câu chuyện của bác Trung. Hóa ra, cái giá của hòa bình không chỉ được đo bằng máu nơi chiến trường, mà còn được đo bằng những lời hẹn ước mãi không thực hiện được, bằng những lá thư nằm lại trong ba lô của người lính trẻ. ​Là một đoàn viên thanh niên, tôi tự nhủ phải sống sao cho xứng đáng với những "trang thư dở dang" ấy. Chúng tôi nguyện sẽ viết tiếp những ước mơ của anh Thành, anh Minh và bao người con Đất Tổ khác bằng sức trẻ và lòng nhiệt huyết, để dựng xây tỉnh Phú Thọ ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh.

Nguồn: Nguyễn Minh Trung .

Người sưu tầm: Tạ Thúy Ngân - lớp 12D1- trường THPT Yên Thủy A.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CHIẾC BA LÔ VÀ LỜI HẸN ƯỚC DƯỚI CHÂN NÚI THẮM | Câu chuyện thời hoa lửa