Cựu chiến binh

Chiếc ba lô vá nhiều lần

Chiếc ba lô vá nhiều lần

Ninh Bình17/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
Chiếc ba lô vá nhiều lần

Chiếc ba lô vá nhiều lần

Mỗi lần hành quân, chiếc ba lô lại theo anh đi qua những con đường rừng, những dốc núi và những làng quê xa lạ.

Một buổi chiều, sau khi trở về đơn vị, người đồng đội nhìn chiếc ba lô rồi hỏi:

“Ba lô của chú vá mấy lần rồi?”

Anh cười:

“Em cũng chẳng nhớ nữa.”

Người bạn lật mặt sau chiếc ba lô, chỉ vào một miếng vá:

“Miếng này chắc lâu rồi.”

“Miếng ấy mẹ em khâu trước ngày em lên đường.”

Người đồng đội im lặng một lúc.

Anh nhớ lại buổi sáng năm nào, mẹ ngồi bên hiên nhà, cẩn thận sửa lại chiếc ba lô cho con. Khi ấy, anh chỉ nghĩ đó là một vật dụng để mang đồ. Bây giờ, mỗi đường kim mũi chỉ lại khiến anh nhớ đến bàn tay mẹ.

Thời gian trôi qua, chiếc ba lô tiếp tục cũ.

Một lần quai ba lô bị sờn, anh em trong đơn vị tìm vải và khâu lại.

Một lần khác, đáy ba lô rách, anh tự ngồi vá dưới ánh đèn dầu.

Có người bảo:

“Đổi cái mới đi.”

Anh chỉ lắc đầu:

“Còn dùng được thì sửa.”

Chiếc ba lô chẳng có gì đặc biệt. Nó không đẹp, cũng không mới. Nhưng nó đã cùng anh trải qua những ngày đầu quân ngũ, những lần hành quân dài và những đêm nghỉ giữa rừng.

Mỗi miếng vá lại gắn với một kỷ niệm.

Miếng vá đầu tiên là bàn tay của mẹ.

Miếng vá thứ hai là một buổi hành quân trong mưa.

Miếng vá khác do chính người đồng đội ngồi bên anh khâu lại.

Vì thế, càng cũ, chiếc ba lô càng trở nên quý giá.

Một hôm, người lính trẻ nhận được thư từ quê. Mẹ hỏi:

“Chiếc ba lô mẹ sửa cho con còn dùng được không?”

Anh cầm bút viết:

“Ba lô vẫn còn tốt mẹ ạ. Con vẫn giữ.”

Anh không kể rằng nó đã có thêm rất nhiều miếng vá.

Bởi anh biết mẹ sẽ lo.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, chiếc ba lô cũ được ông giữ lại như một kỷ vật. Những đường vá đã bạc màu, vải đã mềm đi theo năm tháng.

Nhìn nó, ông nhớ về tuổi trẻ.

Nhớ những ngày cùng đồng đội hành quân.

Nhớ những bữa cơm giản dị.

Nhớ căn lán giữa rừng.

Và nhớ nhất là bàn tay mẹ từng ngồi khâu từng đường chỉ trước ngày ông lên đường.

Chiếc ba lô ấy cuối cùng không còn được sử dụng nữa.

Nhưng những miếng vá trên nó vẫn kể một câu chuyện.

Đó là câu chuyện về một thế hệ người lính đã đi qua những năm tháng gian khó bằng những vật dụng rất đỗi bình thường, bằng tình đồng đội và bằng tình yêu quê hương luôn mang theo bên mình.

Bài học: Giá trị của một món đồ đôi khi không nằm ở vật chất mà ở những kỷ niệm gắn với nó. Chiếc ba lô vá nhiều lần nhắc chúng ta biết trân trọng sự tiết kiệm, tình cảm gia đình và những năm tháng gian khó của thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn