Bài viết

Chiếc ba lô và những điều không thể mang theo

Thanh Hóa16/09/2026Lê Thị Thu Hiền (Xã Hoằng Hóa)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969, Lê Đình Nhữ rời quê hương lên đường nhập ngũ.

Ngày ấy, ông còn rất trẻ. Trước mắt là một chặng đường dài chưa biết sẽ kéo dài bao lâu, phía sau là mái nhà thân thuộc, là những con người đã quen nhìn thấy ông mỗi ngày. Chiến trường B ở phía trước, còn quê nhà ở lại phía sau.

Một người lính khi lên đường có thể mang theo một chiếc ba lô.

Nhưng chiếc ba lô nhỏ bé ấy không thể chứa hết những gì người ta muốn mang theo.

Nó có thể đựng quần áo, vật dụng cá nhân và những thứ cần thiết cho những tháng ngày phía trước.

Nhưng không thể đựng được tiếng gọi của mẹ.

Không thể đựng được một bữa cơm gia đình.

Không thể đựng được con đường quê đã đi qua từ thuở nhỏ.

Và càng không thể đựng được nỗi nhớ.

Có lẽ chỉ đến khi rời xa quê hương, người ta mới hiểu ký ức có thể nặng đến nhường nào.

Trên chặng đường hành quân, mỗi người lính đều mang một quê hương trong lòng mình. Quê hương ấy không có hình dáng cụ thể, nhưng lại hiện diện trong từng suy nghĩ.

Một buổi chiều, khi dừng chân nghỉ, có lẽ người lính trẻ sẽ bất chợt nhớ đến một khung cảnh rất bình thường ở quê nhà.

Có thể là một bữa cơm.

Có thể là tiếng người thân gọi nhau.

Có thể là một buổi sáng thức dậy, mở cửa và nhìn thấy con đường quen thuộc.

Những thứ ấy trước đây chẳng có gì đặc biệt.

Nhưng khi xa rồi, chúng trở thành điều đáng nhớ nhất.

Bác Nhữ đã mang theo tuổi trẻ của mình đến chiến trường B.

Nhưng điều đặc biệt là trong suốt những năm tháng ấy, quê hương chưa bao giờ thực sự ở lại phía sau.

Quê hương đi cùng người lính bằng ký ức.

Đi cùng bằng nỗi nhớ.

Đi cùng bằng mong muốn một ngày được trở về.

Có lẽ đó cũng là điều khiến một người lính có thể đứng vững trong những ngày tháng khó khăn: phía sau mình không chỉ có một mái nhà, mà còn có cả một quê hương để thương nhớ.

Nhiều năm sau, khi tuổi trẻ đã lùi rất xa, chiếc ba lô năm nào có thể không còn nữa.

Những vật dụng ngày ấy có thể đã mất đi.

Nhưng những gì người lính mang trong lòng thì vẫn còn.

Bởi có những thứ càng đi qua thời gian càng trở nên sâu đậm.

Đó là quê hương.

Đó là tình thân.

Đó là ký ức của một thời tuổi trẻ.

Và đó là niềm tự hào khi biết rằng những năm tháng mình đã sống không chỉ thuộc về riêng mình.

Nếu hôm nay một người trẻ hỏi bác Nhữ rằng điều gì đã theo bác suốt những năm tháng ở chiến trường, có lẽ câu trả lời không nhất thiết phải là một món đồ.

Bởi thứ theo người lính lâu nhất không nằm trong chiếc ba lô.

Nó nằm trong trái tim.

Chiếc ba lô của người lính có thể nhẹ đi theo năm tháng, nhưng quê hương mà họ mang trong lòng thì chưa bao giờ vơi nặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Chiếc ba lô và những điều không thể mang theo | Câu chuyện thời hoa lửa