Chiếc Bản Đồ Vẽ Tay Trong Túi Áo
Giữa rừng rậm miền Đông, một tấm bản đồ vẽ tay đã giúp cả đơn vị định hướng trong những ngày mất liên lạc giữa chiến trường.
Những năm chiến tranh ở miền Đông Nam Bộ, rừng cây dày đặc, dây leo chằng chịt, nhiều khu vực gần như không có dấu chân người. Ban ngày nắng gắt, ban đêm ẩm lạnh, muỗi rừng và địa hình phức tạp khiến việc di chuyển vô cùng khó khăn. Ông Nguyễn Văn Đạt là chiến sĩ trinh sát, thường xuyên phải đi trước mở đường, xác định vị trí cho đơn vị phía sau. Trong điều kiện không có bản đồ chi tiết, ông cùng đồng đội phải tự vẽ lại địa hình sau mỗi chuyến đi: con suối, gò đất, lối mòn, điểm phục kích. Tất cả được ghi lại trên một tờ giấy nhỏ gấp làm nhiều lần, cất trong túi áo ngực. Một lần, đơn vị bị mất liên lạc với tuyến trên sau một trận càn. Không ai chắc chắn hướng nào còn an toàn. Ông Đạt được giao nhiệm vụ quay lại xác định đường đi. Ông một mình băng qua rừng, vừa đi vừa đối chiếu với tấm bản đồ vẽ tay đã nhàu nát trong túi. Có đoạn rừng bị pháo cày xới, cây đổ ngổn ngang, dấu mốc cũ gần như biến mất. Ông phải dừng lại rất lâu, quan sát từng gốc cây, dòng nước để xác định lại phương hướng. Có lúc ông dừng lại, mở tấm bản đồ, dùng bút chì đánh dấu thêm một ký hiệu mới. Sau nhiều giờ, ông tìm được con đường vòng an toàn và quay trở lại dẫn đơn vị di chuyển. Một đồng đội nhìn tấm bản đồ, nói: “Nhỏ vậy mà cứu cả đơn vị.” Ông chỉ đáp: “Đường sống đôi khi nằm trong một tờ giấy nhỏ thôi.” Nhiều năm sau, tấm bản đồ vẽ tay ấy đã phai màu, mép giấy sờn rách nhưng vẫn được ông giữ cẩn thận. Ông nói: “Không phải bản đồ dẫn đường, mà là những người đi cùng nhau.” Chiếc bản đồ vẽ tay trong túi áo năm ấy là biểu tượng của trí tuệ, sự cẩn trọng và tinh thần vượt khó của người lính trong những năm tháng thời hoa lửa.


