Bài viết

CHIẾC "BÀN TẢI XÍCH" – PHÁT MINH TỐI ƯU HÓA VẬN TẢI

Đà Nẵng25/06/2026Lê My Na (Đoàn Trường THPT Thái Phiên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên những cung đường dốc đứng của dãy Trường Sơn, việc tải đạn dược và gạo bằng sức người là một công việc đầy gian khổ. Những chiếc xe đẩy tay thông thường chỉ phát huy tác dụng trên đường bằng phẳng, còn với địa hình bùn lầy, dốc cao, chúng gần như trở thành gánh nặng. Nguyễn Thế Hùng, một chiến sĩ vận tải có tư duy kỹ thuật xuất chúng, đã nảy ra ý tưởng biến những chiếc xe đẩy tay này thành những chiếc "xe xích mini".

Hùng nhận thấy rằng diện tích tiếp xúc giữa bánh xe gỗ và mặt đường đất đỏ là rất nhỏ, gây ra hiện tượng sụt lún. Để khắc phục, ông lấy vỏ lốp cao su từ những chiếc xe tải cũ của địch, cắt thành từng đoạn rồi bện lại thành những dải xích rộng. Ông quấn dải xích này bao quanh bánh xe gỗ. Khi chiếc xe di chuyển, dải xích cao su sẽ trải rộng ra, tạo thành một bề mặt tiếp xúc lớn, giúp xe không bị lún xuống bùn.

Nhưng thách thức lớn nhất là làm sao để xích không bị tuột khi xe đi trên dốc cao. Hùng đã phải mày mò chế tạo các chốt giữ bằng gỗ trắc và dây mây rừng, tạo nên một hệ thống khớp nối linh hoạt cho dải xích. Sau nhiều lần thất bại, chiếc "bàn tải xích" hoàn chỉnh đã ra đời. Nó nhẹ, bền và có khả năng bám đường tuyệt vời. Một chiến sĩ có thể đẩy một chiếc xe tải nặng gấp 3 lần bình thường mà vẫn giữ được nhịp độ ổn định.

Chiếc bàn tải xích đã làm thay đổi hoàn toàn bộ mặt của vận tải bộ. Nó không chỉ giúp giảm sức lực cho bộ đội mà còn giúp đơn vị hoàn thành chỉ tiêu vượt thời gian quy định. Hùng còn tỉ mỉ làm các bảng hướng dẫn cách bảo trì xích bằng mỡ trâu để cao su không bị cứng dưới nắng. Câu chuyện về bàn tải xích của Hùng là minh chứng cho tinh thần "biến khó thành dễ". Đó là sự kết hợp giữa tri thức kỹ thuật và thực tiễn chiến đấu. Mỗi chiếc xe xích mini ấy là một thành tựu của sự cần cù, là câu trả lời đanh thép của những người lính vận tải trước sự khốc liệt của rừng già.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn