Chiếc băng-rôn trong sân trường
Một buổi sáng tháng Giêng năm 1950, sân trường ở Sài Gòn đông hơn mọi ngày.
Trần Văn Ơn, một học sinh trẻ, đứng bên cửa lớp nhìn những người bạn đang bàn bạc.
Một người bạn hỏi:
— Ơn, hôm nay chúng ta có đi không?
Trần Văn Ơn nhìn các bạn:
— Có. Chúng ta đi để nói lên mong muốn được học tập và sống trong một đất nước hòa bình.
Cuộc xuống đường của học sinh, sinh viên ngày hôm ấy ngày càng đông. Những người trẻ cùng nhau mang theo biểu ngữ, đi qua các con phố.
Không ai muốn bạo lực. Họ chỉ muốn tiếng nói của mình được lắng nghe.
Trần Văn Ơn đi giữa dòng người. Anh nhìn thấy một người bạn còn rất trẻ đang run vì lo lắng.
Anh đặt tay lên vai bạn:
— Đừng sợ. Chúng ta đi cùng nhau.
Nhưng cuộc biểu tình bị đàn áp. Tiếng súng vang lên giữa đám đông.
Trần Văn Ơn bị thương nặng.
Những người bạn chạy đến bên anh.
— Ơn! Cố lên!
Anh cố gắng mở mắt, nhìn những người bạn xung quanh.
— Đừng… bỏ cuộc…
Đó là những lời cuối cùng của anh.
Trần Văn Ơn hy sinh khi mới 19 tuổi.
Tin anh mất nhanh chóng lan khắp Sài Gòn. Đám tang của anh trở thành một sự kiện lớn, với đông đảo học sinh, sinh viên và người dân tham dự.
Một người bạn cũ đứng trước di ảnh anh, lặng lẽ nói:
— Cậu đã không kịp trở lại lớp học. Nhưng từ hôm nay, chúng mình sẽ mang theo ước mơ mà cậu để lại.
Nhiều năm sau, sân trường vẫn đầy tiếng nói cười của học sinh.
Một cậu bé đứng trước bức tượng Trần Văn Ơn và hỏi thầy giáo:
— Thầy ơi, vì sao một người học sinh lại được nhiều người nhớ đến như vậy?
Thầy giáo mỉm cười:
— Vì em ấy đã dùng tuổi trẻ của mình để bảo vệ điều mà em tin là đúng. Và em ấy đã để lại cho những người trẻ sau này một lời nhắc rằng được học tập và sống trong hòa bình là điều vô cùng quý giá.
Cậu bé nhìn những hàng cây trong sân trường.
Tiếng trống trường vang lên.
Các học sinh lại trở về lớp học — nơi mà Trần Văn Ơn đã từng có những ngày tháng tuổi trẻ.
Bài học
Câu chuyện về Trần Văn Ơn nhắc thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng quyền được học tập, yêu chuộng hòa bình và sống có trách nhiệm với cộng đồng. Tuổi trẻ của mỗi người rất quý giá; hãy sử dụng nó để làm những điều tốt đẹp cho quê hương.



