Chiếc bánh chưng ngày Tết
Ký ức về chiếc bánh chưng nơi khói lửa được khắc họa rõ nét nhất qua câu chuyện đầy xúc động của cựu chiến binh Trịnh Văn Bẩy (nguyên chiến sĩ Trung đoàn 9, Sư đoàn 304), người đã trực tiếp trải qua mùa Tết lịch sử tại mặt trận Khe Sanh năm 1968.
Chiếc bánh chưng nhòe bùn đất nơi cao điểm
Vào những ngày cuối năm 1968, chiến trường Khe Sanh (Quảng Trị) bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Giữa tọa độ lửa ấy, khái niệm về một cái Tết có hoa đào, hoa mai hoàn toàn không tồn tại. Thay vào đó chỉ có tiếng pháo gầm rú liên tục và mùi thuốc súng khét lẹt nồng nặc.
Đúng vào chiều 30 Tết, tuyến hậu cần quân nhu vất vả lắm mới tiếp tế được một ít nhu yếu phẩm lên cao điểm. Giữa những thùng đạn và lương khô, tiểu đội của ông Bẩy gồm 8 người được phân phối đúng một chiếc bánh chưng duy nhất. Chiếc bánh chưng nhỏ, lăn lóc qua các chặng giao liên, khi đến tay các anh đã nhòe nhoẹt bùn đất chiến trường.
Lát bánh chia đều và căn hầm âm sương
Không có mâm cỗ, không có bàn thờ, ông Bẩy cùng đồng đội lau sạch lớp bùn bên ngoài bọc lá rồi cẩn thận dùng sợi lạt tre tước nhỏ để cắt bánh. Một chiếc bánh chưng nhỏ được chia đều tăm tắp thành 8 phần cho 8 người lính.
Mỗi người nhận được một lát bánh mỏng, ăn chậm rãi để cảm nhận vị nếp thơm, vị bùi của đậu xanh và vị béo của miếng mỡ lợn hiếm hoi. Giữa căn hầm công sự tối tăm và lạnh lẽo của đại ngàn, miếng bánh chưng dính bùn đất ấy chính là hương vị quê hương, là tình mẫu tử và là sợi dây thắt chặt tình đồng chí giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Ăn xong phần bánh của mình, các anh lại siết chặt tay nhau, lặng lẽ ôm súng chờ giờ hướng về đất Bắc đón giao thừa, sẵn sàng cho trận đánh vào sáng mùng 1.


