Bài viết

Chiếc bật lửa

Gia Lai09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong tiểu đội tôi có anh Bình – người hút thuốc nhiều nhất. Nhưng anh không bao giờ giữ thuốc cho riêng mình. Hễ ai xin là anh đưa ngay, còn bật lửa thì lúc nào cũng có sẵn. Chiếc bật lửa của anh nhỏ, màu bạc, trầy xước khắp nơi. Trên nắp có khắc hai chữ rất nhỏ: “Về nhé”. Một buổi tối, khi mọi người ngồi nghỉ sau hành quân, tôi hỏi:
“Ai tặng anh cái này vậy?” Anh Bình bật lửa, nhìn ngọn lửa nhảy múa một lúc rồi mới nói:
“Vợ.” Anh kể rằng trước ngày lên đường, vợ anh dúi chiếc bật lửa vào tay, bảo: “Khi nào bật lửa thì nhớ về nhà.” Từ đó, anh luôn giữ nó trong túi áo ngực. Đi đâu cũng mang theo, cẩn thận như giữ một lời hứa. Những đêm lạnh, chiếc bật lửa trở thành thứ quý nhất. Chúng tôi chuyền tay nhau châm thuốc, hơ tay, đôi khi chỉ để nhìn thấy một đốm sáng nhỏ trong bóng tối. Một lần hành quân trong mưa lớn, mọi thứ ướt sũng. Anh Bình cứ thỉnh thoảng mở túi kiểm tra chiếc bật lửa còn khô không. Chúng tôi trêu:
“Giữ kỹ hơn cả súng.” Anh chỉ cười:
“Cái này khó thay hơn.” Trong một trận đánh sau đó, khi thu dọn lại đồ đạc, chúng tôi tìm thấy chiếc bật lửa trong túi áo anh. Vẫn còn khô, vẫn còn dùng được. Tối hôm đó, một người châm lửa. Ngọn lửa nhỏ bật lên giữa gió lạnh, run rẩy nhưng không tắt. Chúng tôi chuyền tay nhau giữ nó rất lâu. Từ hôm ấy, mỗi khi ai đó bật chiếc bật lửa, không ai nói ra, nhưng tất cả đều nhớ đến hai chữ khắc trên nắp. “Về nhé.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn