Bài viết

CHIẾC BÁT MEN SỨT MIỆNG

CHIẾC BÁT MEN SỨT MIỆNG

Lào Cai08/05/2026Đoàn xã Yên Bình (Đoàn xã Yên Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ba lô của anh Tòng luôn có một chiếc bát men màu trắng đã sứt một góc nhỏ. Đó là chiếc bát mẹ anh đưa trước ngày lên đường nhập ngũ.

“Mang theo để nhớ nhà,” bà nói.

Từ ngày ấy, chiếc bát theo anh qua biết bao cánh rừng, bao trận hành quân.

Giữa chiến tranh thiếu thốn, chiếc bát ấy không chỉ để ăn cơm mà còn dùng để đựng nước, sắc thuốc hay thậm chí hứng nước mưa.

Đồng đội thường đùa:

“Giữ cái bát như giữ vàng.”

Anh chỉ cười rồi cẩn thận lau sạch sau mỗi bữa ăn.

Một lần đơn vị bị kẹt lại nhiều ngày giữa rừng sâu vì mưa lớn. Lương thực gần cạn, ai cũng mệt lả.

Anh Tòng chia phần cháo loãng ít ỏi của mình cho một chiến sĩ trẻ đang sốt cao.

Đêm xuống, mưa vẫn rơi không ngớt.

Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục hành quân vượt núi.

Khi đi qua đoạn dốc trơn trượt, một đồng đội bị ngã xuống mép vực.

Anh Tòng lao tới kéo bạn lên.

Người đồng đội thoát chết.

Nhưng anh trượt chân rơi xuống triền núi đầy đá.

Sau chiến tranh, chiếc bát men sứt miệng được đồng đội mang về trao lại cho mẹ anh.

Bà ôm chiếc bát cũ vào lòng rất lâu.

Bởi đôi khi, thứ còn lại sau chiến tranh chỉ là một kỷ vật nhỏ mang theo cả cuộc đời của một người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn