CHIẾC BÁT SỨT MIỆNG
CHIẾC BÁT SỨT MIỆNG
Anh Thành có một chiếc bát nhôm đã sứt mất một góc sau lần rơi xuống đá lúc hành quân.
Dù méo mó và cũ kỹ, anh vẫn giữ nó suốt nhiều năm ở chiến trường.
Mỗi bữa ăn, anh thường múc cháo cho thương binh trước rồi mới phần mình sau cùng.
Có hôm đơn vị chỉ còn ít cháo loãng, anh lặng lẽ san bớt phần của mình cho chiến sĩ mới ốm dậy.
Người lính trẻ nhìn chiếc bát sứt mà nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh Thành chỉ cười: “Ăn khỏe còn đi tiếp.”
Ngoài trời, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây tối om.
Rạng sáng hôm sau, đơn vị bị máy bay địch oanh tạc dữ dội bên triền núi.
Anh Thành lao ra cứu một đồng đội bị thương mắc lại giữa đoạn giao thông hào đầy đất đá.
Nhiều năm sau, chiếc bát sứt miệng vẫn còn là ký ức của thời hoa lửa.


