“Chiếc bát vỡ và ký ức không thể ghép lại”
Bà Nguyễn Thị Hạnh (78 tuổi, Gia Viễn) đưa cho chúng tôi xem một chiếc bát sứ đã vỡ, được ghép lại bằng keo.
“Cái này… từ ngày đó,” bà nói.
Ngày chiến tranh, gia đình bà đang ăn cơm thì bom rơi gần nhà.
“Mọi thứ rung lên. Chiếc bát rơi xuống, vỡ tan.”
Nhưng đó không phải điều đau nhất.
“Em trai bà… không kịp chạy.”
Bà nghẹn lời.
Sau đó, bà nhặt lại những mảnh bát, giữ lại như một kỷ niệm.
“Không phải vì cái bát… mà vì ngày hôm đó.”
Chiếc bát có thể ghép lại, nhưng ký ức thì không.



