CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC CŨ
CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC CŨ
Ông Lâm vẫn giữ chiếc bi đông nước đã móp méo từ thời chiến tranh. Nó được đặt cẩn thận trong góc tủ gỗ cũ, dù lớp sơn bên ngoài đã bong gần hết. Mỗi lần nhìn thấy nó, ông lại nhớ đến những năm tháng giữa rừng sâu đầy bom đạn.
Ngày ấy, ông là chiến sĩ vận tải. Công việc của ông là mang lương thực, thuốc men vượt qua những cánh rừng dài hun hút. Trên vai là ba lô nặng trĩu, bên hông luôn đeo chiếc bi đông nhỏ.
Có những ngày hành quân giữa nắng gắt, cổ họng khô cháy nhưng ông không dám uống nhiều. Nước phải dành cho cả quãng đường dài phía trước.
Một lần, đơn vị đi qua khu vực vừa bị bom cày xới. Đất đá ngổn ngang, cây rừng cháy đen. Một người đồng đội bị thương nặng vì mảnh bom.
Anh nằm thở dốc giữa trưa nắng.
Không còn nhiều nước, nhưng ông Lâm vẫn tháo chiếc bi đông đưa cho bạn.
Người đồng đội lắc đầu:
“Giữ lại mà uống…”
Ông chỉ cười:
“Còn sống là còn tìm được nước.”
Người lính trẻ uống ngụm nước cuối cùng trong chiếc bi đông ấy rồi được đồng đội đưa về tuyến sau.
Sau này, người ấy sống sót.
Còn chiếc bi đông theo ông đi suốt chiến tranh, móp méo vì bom đạn nhưng chưa bao giờ rời khỏi bên người.
Nhiều năm sau hòa bình, con cháu hỏi vì sao ông giữ một chiếc bình cũ kỹ như vậy.
Ông vuốt nhẹ lên lớp nhôm đã bạc màu rồi nói chậm rãi:
“Vì trong đó từng có tình đồng đội.”


