Cựu chiến binh

CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC CỦA MẸ

Lào Cai20/05/2026sưu tầm (Tuổi trẻ xã Bảo Thắng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Văn Lâm, sinh năm 1951, quê ở Thanh Hóa. Năm tôi hai mươi tuổi, tôi lên đường nhập ngũ vào chiến trường miền Nam. Ngày tiễn tôi đi, mẹ không khóc. Bà chỉ lặng lẽ nhét vào ba lô một chiếc bi đông nước cũ màu xanh bạc.

Mẹ bảo:
“Khát thế nào cũng phải giữ lấy cái này.”

Những năm ở Trường Sơn, chiếc bi đông ấy theo tôi đi qua bao cánh rừng. Có những ngày nắng cháy da, cả tiểu đội chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng. Tôi vẫn giữ lại một ít trong bi đông, không dám uống hết vì nhớ lời mẹ dặn.

Một lần đơn vị tôi bị phục kích giữa đường hành quân. Đạn bay dày đặc, cả đội phải nằm ép xuống đất hàng giờ liền. Một đồng đội của tôi bị thương nặng, môi khô trắng vì mất máu. Cậu ấy thều thào xin nước.

Lúc ấy tôi gần như không còn suy nghĩ gì nữa. Tôi mở chiếc bi đông của mình, đỡ đầu cậu ấy lên rồi cho uống từng ngụm nhỏ. Đó là phần nước cuối cùng tôi giữ suốt cả ngày trời.

May mắn sau trận ấy chúng tôi đều sống sót.

Sau này hòa bình lập lại, tôi mang chiếc bi đông về đặt lên bàn thờ mẹ. Nó đã móp méo, trầy xước rất nhiều, nhưng với tôi đó là thứ quý giá nhất của tuổi trẻ.

Mỗi lần nhìn thấy nó, tôi lại nhớ đến những ngày bom đạn và nhớ đôi bàn tay gầy của mẹ hôm tiễn tôi ra trận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn