CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC GIỮA CHIẾN HÀO
Giữa những ngày chiến sự ác liệt tại Quảng Trị, một chiếc bi đông nước đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự sẻ chia giữa những người lính nơi tuyến lửa.
Ông Phạm Văn Thành kể rằng mùa hè năm 1972 là khoảng thời gian khó quên nhất trong cuộc đời người lính của ông. Đơn vị của ông đóng quân trong một hệ thống chiến hào gần mặt trận. Thời tiết nắng nóng gay gắt, nguồn nước khan hiếm, mỗi người chỉ được cấp một lượng nước rất ít mỗi ngày.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ chiến đấu liên tục, anh Nguyễn Hữu Bình, một chiến sĩ trẻ trong đơn vị, bị thương ở chân và mất rất nhiều sức. Khi được đưa vào chiến hào trú ẩn, Bình khát nước đến khô cả cổ họng nhưng chiếc bi đông của anh đã cạn từ lâu.
Lúc đó, ông Thành cũng chỉ còn nửa bi đông nước – số nước phải dùng cho cả ngày hôm đó. Ông nhìn người đồng đội đang mệt lả rồi không do dự đưa toàn bộ số nước còn lại cho Bình uống.
Anh Bình lắc đầu:
"Anh giữ lại đi, còn cả ngày dài phía trước."
Ông Thành chỉ cười:
"Còn sống là còn tìm được nước. Cậu cần nó hơn tôi lúc này."
Uống được vài ngụm nước, Bình dần hồi phục tinh thần. Đến chiều tối, đơn vị nhận được tiếp tế và có thêm nước uống. Nhờ được cứu chữa kịp thời, anh Bình qua cơn nguy hiểm.
Nhiều năm sau ngày đất nước hòa bình, hai người đồng đội gặp lại nhau trong một buổi họp mặt cựu chiến binh. Nhắc lại câu chuyện năm xưa, anh Bình xúc động nói:
"Tôi chưa bao giờ quên nửa bi đông nước ấy. Đó không chỉ là nước, mà là tình đồng đội đã giúp tôi có thêm sức mạnh để sống và chiến đấu."
Ông Thành mỉm cười. Với ông, hành động ấy là điều rất bình thường, bởi trong những năm tháng hoa lửa, những người lính luôn xem nhau như anh em ruột thịt.



