Bài viết

CHIẾC BI ĐÔ NƯỚC TRÊN CHUYẾN XE ĐẶC BIỆT

Ký ức về một chiếc bi đông nước nhỏ đã giúp sưởi ấm tình đồng đội trong những ngày gian khó của chiến tranh.

Thanh Hóa07/06/2026Nguyễn Thị Hiền (Trường mầm non Hoằng Đức 1)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh thiếu thốn đủ điều.

Có những thứ trong thời bình rất bình thường.

Nhưng ở chiến trường lại trở nên vô cùng quý giá.

Nước uống là một trong những thứ như vậy.

Hôm ấy, bác Phạm Văn Dũng nhận nhiệm vụ vận chuyển thương binh từ một trạm cứu chữa về tuyến sau.

Thời tiết nắng nóng kéo dài.

Con đường bụi đỏ phủ kín cả xe.

Mọi người đều mệt mỏi sau nhiều giờ di chuyển.

Giữa chuyến đi, xe phải dừng lại bên một đoạn đường rừng để kiểm tra kỹ thuật.

Trong lúc chờ đợi, bác Dũng xuống xe thăm hỏi các thương binh.

Một người lính trẻ nằm trên cáng khẽ hỏi:

“Anh còn nước không?”

Giọng nói rất nhỏ.

Môi đã khô vì nắng nóng.

Bác Dũng lập tức lấy chiếc bi đông của mình đưa cho anh.

Người lính uống một ngụm rất nhỏ rồi trả lại.

Anh lắc đầu:

“Em uống thế là đủ rồi. Để dành cho người khác nữa.”

Câu nói ấy khiến bác xúc động.

Chiếc bi đông được chuyền tay giữa nhiều người trên xe.

Ai cũng chỉ uống một chút.

Không ai muốn dùng nhiều hơn phần của mình.

Giữa những ngày khó khăn ấy, sự sẻ chia trở thành điều quý giá nhất.

Chiếc xe tiếp tục hành trình.

Con đường phía trước vẫn còn xa.

Nhưng bầu không khí trong xe đã ấm áp hơn.

Mọi người động viên nhau.

Kể cho nhau nghe những câu chuyện về quê hương.

Về gia đình.

Về ngày hòa bình sẽ đến.

Đến nơi, chiếc bi đông gần như đã cạn.

Nhưng trong lòng mỗi người lại đầy thêm niềm tin.

Nhiều năm sau, bác Dũng vẫn nhớ mãi chiếc bi đông nước hôm ấy.

Không phải vì giá trị của nó.

Mà vì tình đồng đội được gửi gắm trong từng ngụm nước nhỏ.

Bác thường nói:

“Trong chiến tranh, đôi khi một ngụm nước cũng có thể làm ấm lòng người hơn rất nhiều lời nói.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn