Bài viết

Chiếc Bi đông

Tuyên Quang03/08/2026Xã Đồng Yên (Đoàn xã Đồng Yên)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, tôi tròn hai mươi tuổi, lên đường nhập ngũ với tâm niệm đơn giản: còn giặc thì còn đánh. Đơn vị chúng tôi hành quân dọc tuyến Trường Sơn, nơi ngày đêm vang tiếng máy bay, bom đạn và những bước chân không biết mệt của bộ đội.

Trong tiểu đội, người tôi thân nhất là Nguyễn Văn Hưng, cậu lính quê Nghệ An, nhỏ tuổi hơn tôi một tuổi. Hưng hiền lành, ít nói nhưng lúc nào cũng lạc quan. Trên ba lô của Hưng luôn buộc một chiếc bi đông đã cũ. Mỗi lần nghỉ chân bên suối, cậu đều cẩn thận lấy nước đầy bi đông rồi nói: "Biết đâu lát nữa anh em lại khát."

Có lần hành quân suốt gần hai ngày không tìm được nguồn nước. Chính chiếc bi đông ấy đã giúp cả tổ cầm cự vượt qua đoạn đường hiểm trở. Hưng chỉ uống vài ngụm nhỏ, còn phần lớn dành cho đồng đội.

Đầu năm 1971, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển đạn vào chiến trường. Đêm hôm đó, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống cung đường. Khi mọi người vừa kịp trú ẩn thì Hưng phát hiện một đồng đội bị thương mắc kẹt ngoài hố bom.

Không chần chừ, Hưng lao ra giữa làn khói bụi. Cậu cõng được người đồng đội vào nơi an toàn nhưng chính mình lại trúng mảnh bom. Chúng tôi chạy đến thì Hưng chỉ kịp nắm chặt tay tôi, khẽ nói:

"Anh Quế... giữ giúp em chiếc bi đông... sau này còn ai khát... thì cho họ uống."

Đó là những lời cuối cùng của Hưng.

Sau chiến tranh, tôi mang chiếc bi đông ấy trở về. Dù lớp sơn đã bong tróc, quai đeo đã sờn nhưng mỗi lần cầm trên tay, tôi vẫn như nghe thấy tiếng suối Trường Sơn năm nào.

Chiếc bi đông giờ được con cháu tôi gìn giữ như một kỷ vật thiêng liêng. Nó nhắc cả gia đình rằng, trong chiến tranh, có những con người sẵn sàng dành giọt nước cuối cùng cho đồng đội.

Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua, tôi vẫn tin rằng điều quý giá nhất Hưng để lại không phải chiếc bi đông, mà là tinh thần đồng chí, đồng đội – thứ đã giúp biết bao người lính vượt qua những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn