Chiếc Bi Đông Bên Con Đường Trường Sơn
Câu chuyện kể về một kỷ niệm trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh. Giữa bom đạn và thiếu thốn, một hành động nhỏ giữa những người lính và thanh niên xung phong đã trở thành ký ức không thể quên về tình đồng đội và sự sẻ chia trong thời hoa lửa.
ôi là Phạm Quang Bình, năm 1971 tôi mới tròn hai mươi tuổi, tham gia lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trên tuyến Trường Sơn.
Công việc của chúng tôi diễn ra chủ yếu vào ban đêm. Ban ngày máy bay thường xuyên quần thảo nên cả đội phải trú trong hầm hoặc dưới tán rừng. Đêm xuống, chúng tôi lại ra đường san lấp hố bom, dẫn xe tải chở lương thực và đạn dược vượt qua những đoạn đường nguy hiểm.
Một đêm mưa rừng nặng hạt, đất đỏ trơn như mỡ. Đoàn xe vận tải phải dừng lại vì phía trước có một hố bom lớn vừa bị đánh chiều hôm đó.
Cả đội thanh niên xung phong của chúng tôi lập tức lao ra lấp đường. Người xúc đất, người chặt cây, người dẫn xe. Công việc gấp gáp vì nếu trời gần sáng mà xe chưa qua được, máy bay có thể quay lại.
Trong lúc đang xúc đất, tôi thấy một người lính lái xe ngồi tựa vào bánh xe, thở dốc. Mặt anh tái đi vì mệt và khát. Đường dài, nước mang theo không còn nhiều.
Tôi tháo chiếc bi đông nước của mình đưa cho anh. Trong đó chỉ còn nửa bình, nhưng lúc ấy tôi nghĩ anh cần hơn.
Anh cầm lấy, uống một ngụm nhỏ rồi trả lại.
Anh nói:
“Cậu giữ đi, lát còn làm việc.”
Tôi lắc đầu:
“Anh còn phải lái xe qua đèo nữa.”
Cuối cùng chúng tôi mỗi người uống một ngụm, rồi lại lao vào lấp đường.
Gần sáng, con đường tạm thời được thông. Từng chiếc xe tải gầm lên, chậm rãi vượt qua đoạn đường lầy lội rồi mất hút vào màn sương rừng.
Trước khi xe đi, người lính lái xe ấy thò tay ra cửa sổ, vẫy tôi và nói lớn:
“Cảm ơn chiếc bi đông nhé, đồng đội!”
Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc, tôi không còn gặp lại anh nữa. Nhưng hình ảnh đêm mưa rừng, con đường đỏ bùn và chiếc bi đông chuyền tay giữa hai người lính xa lạ vẫn ở lại trong ký ức tôi.
Giữa thời hoa lửa, đôi khi những điều giản dị như một ngụm nước cũng đủ làm ấm lòng con người và giúp họ tiếp tục đi tiếp con đường dài phía trước.



