Chiếc Bi Đông Bên Sườn Núi
Cựu chiến binh Nguyễn Đình Quế, sinh ngày 22 tháng 7 năm 1950, quê quán xã Xuân Phong, huyện Thọ Xuân, tỉnh Thanh Hóa, từng là chiến sĩ bộ binh tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước tại chiến trường Tây Nguyên.
Ông Quế sinh ra trong một gia đình thuần nông nghèo. Tuổi thơ của ông gắn với những cánh đồng lúa ven sông Chu và những ngày theo cha đi cắt cỏ ngoài đồng. Năm 1969, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ với mong muốn góp phần giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Trước ngày lên đường, mẹ ông trao cho con trai một chiếc bi đông nước bằng nhôm đã cũ và dặn:
“Đi đâu cũng phải giữ sức khỏe để còn trở về với gia đình.”
Chiếc bi đông ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường ác liệt.
Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Tây Nguyên. Những cánh rừng đại ngàn khi ấy đầy bom đạn và bệnh sốt rét. Bộ đội hành quân liên tục qua núi cao, suối sâu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Ông kể rằng những ngày khô hạn, nước uống trở nên quý hơn bất cứ thứ gì. Có khi cả tiểu đội chỉ còn vài ngụm nước cuối cùng chia nhau để cầm cự.
Trong đơn vị của ông có chiến sĩ trẻ tên Phạm Văn Luân quê Ninh Bình, người luôn lạc quan và thường nhường phần nước của mình cho đồng đội bị ốm.
Mùa khô năm 1972, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ chốt giữ một cao điểm quan trọng gần Kon Tum. Trận chiến kéo dài nhiều ngày khiến nguồn tiếp tế bị gián đoạn.
Một buổi trưa nắng gắt, sau nhiều giờ chiến đấu, một đồng đội của ông bị thương nặng và kiệt sức vì mất máu. Lúc ấy cả tiểu đội chỉ còn duy nhất nửa bi đông nước.
Không chút đắn đo, anh Phạm Văn Luân đã đưa phần nước cuối cùng cho người đồng đội bị thương dù bản thân đã khát lả suốt nhiều giờ.
Ông Quế xúc động kể lại:
“Giữa chiến trường, một ngụm nước quý vô cùng. Nhưng Luân nói cứu người quan trọng hơn tất cả.”
Ít lâu sau, trong lúc đơn vị chống trả đợt phản kích của địch, anh Luân đã anh dũng hy sinh khi lao lên tiếp đạn cho tổ chiến đấu phía trước.
Sau trận đánh, ông Quế nhặt lại chiếc bi đông còn dính đất đỏ bên sườn núi và giữ gìn cho đến tận hôm nay như một kỷ vật thiêng liêng về người đồng đội năm xưa.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông Nguyễn Đình Quế trở về quê hương Thanh Hóa tiếp tục lao động sản xuất và tham gia công tác địa phương.
Đến nay, dù mái tóc đã bạc trắng, ông vẫn thường mang chiếc bi đông cũ ra lau chùi mỗi dịp tháng Bảy để tưởng nhớ những đồng đội đã mãi mãi nằm lại chiến trường.
Ông thường nhắn nhủ thế hệ trẻ:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Các cháu phải biết sống đoàn kết, yêu thương nhau và luôn ghi nhớ công lao của thế hệ cha anh.”



